Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc Đối Thoại Dưới Ánh Trăng Và Sự Cự Tuyệt
Tinh Thần nhìn lướt qua người đàn ông trong xe, rồi lại tiếp tục bước đi như thể hắn là không khí. Cô không muốn nhìn thấy hắn, không muốn nhận sự thương hại hay bố thí của hắn lúc này.
“Tinh Thần! Tôi bảo em lên xe!” Phó Hoành gằn giọng, sự kiên nhẫn đang cạn dần.
Cô vẫn bước đi, bước chân nhanh hơn, gấp gáp hơn.
“Chết tiệt!” Phó Hoành đấm mạnh vào vô lăng, ra hiệu cho tài xế dừng xe hẳn. Hắn mở cửa, bước xuống xe, sải bước dài đuổi theo cô gái cứng đầu phía trước.
Chỉ vài bước, hắn đã bắt kịp cô, nắm lấy cổ tay cô kéo lại. “Em định đi bộ về thành phố sao? Với cái mặt sưng vù thế kia?”
Tinh Thần bị kéo giật lại, lảo đảo suýt ngã. Cô ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn hắn. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hắn nhìn rõ vết hằn năm ngón tay đỏ ửng trên má trái trắng ngần của cô, khóe miệng còn vương chút máu khô. Tim hắn thắt lại, đau nhói. Một cơn giận dữ bùng lên, không phải giận cô, mà giận chính mình đã không bảo vệ được cô, giận Cổ Gia dám động vào người phụ nữ của hắn.
Hắn vươn tay định chạm vào vết thương trên mặt cô, nhưng Tinh Thần hất tay hắn ra, lùi lại một bước, ánh mắt đầy cảnh giác và thù địch.
“Đừng chạm vào tôi!” Cô hét lên, giọng lạc đi vì xúc động. “Các người chưa hài lòng sao? Chưa hành hạ tôi đủ sao? Anh đuổi theo tôi làm gì? Để xem trò cười à? Hay để cảnh cáo tôi không được đụng vào vợ sắp cưới của anh?”
Phó Hoành sững người, bàn tay lơ lửng giữa không trung rồi từ từ buông thõng xuống. Hắn nhìn cô gái nhỏ bé đang xù lông nhím lên để tự vệ, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn.
“Tôi không có ý đó.” Hắn dịu giọng, cố gắng trấn tĩnh cô. “Theo tôi về nhà, tôi sẽ chườm đá cho em. Đừng bướng bỉnh nữa.”
“Nhà? Đó không phải là nhà của tôi!” Tinh Thần cười cay đắng, nước mắt trào ra. “Tôi không có nhà. Tôi không có gì cả. Từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ quay lại cái nơi quỷ quái đó nữa. Tôi sẽ không để anh uy hiếp tôi nữa. Anh muốn làm gì thì làm, muốn giết ai thì giết.”
“Em nói cái gì?” Phó Hoành nhíu mày, không hiểu ý cô.
“Anh không cần lôi mạng sống của người Cổ Gia ra dọa tôi, cũng không cần dùng dì Hồng để ép buộc tôi nữa.” Cô nấc lên, nước mắt tuôn rơi như mưa. “Dì Hồng… dì ấy sắp chết rồi. Bác sĩ nói dì ấy không qua khỏi đâu. Người duy nhất tôi quan tâm trên đời này sắp bỏ tôi đi rồi. Tôi còn gì để mất nữa đâu mà phải sợ anh?”
Câu nói của cô như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Phó Hoành. Dì Hồng sắp mất? Hắn biết bệnh tình của bà ta nặng, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế. Và cô… cô đã biết sự thật. Sự tuyệt vọng trong mắt cô khiến hắn hoảng sợ. Hắn sợ cô sẽ làm điều gì dại dột, sợ cô sẽ thực sự biến mất khỏi cuộc đời hắn.
“Tinh Thần, nghe tôi nói…” Hắn định tiến lại gần ôm cô.
“Đừng lại gần tôi!” Tinh Thần lùi lại, hét lên trong tuyệt vọng. “Tôi hận anh! Tôi hận tất cả các người! Hãy để tôi yên! Tôi muốn sống cuộc đời của riêng tôi!”
Nói xong, cô quay đầu bỏ chạy. Cô chạy thục mạng trong đêm tối, như muốn chạy trốn khỏi con quỷ dữ đang ám ảnh cuộc đời mình. Gió rít bên tai, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng cô không dừng lại.
Phó Hoành đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng dáng cô khuất dần trong màn đêm. Hắn muốn đuổi theo, muốn bắt cô lại, nhốt cô vào lòng mình mãi mãi. Nhưng đôi chân hắn nặng trĩu. Hắn nhìn thấy sự vỡ vụn trong mắt cô, thấy nỗi đau mà hắn đã góp phần gây ra.
“Phó tiên sinh?” Tài xế rụt rè gọi.
Phó Hoành nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, kìm nén cơn bão lòng đang gào thét.
“Lái xe đi theo cô ấy.” Hắn ra lệnh, giọng khàn đặc. “Đi chậm thôi. Đừng để cô ấy phát hiện. Đảm bảo cô ấy về đến nhà an toàn.”
“Vâng. Còn ngài…”
“Tôi sẽ gọi người khác đến đón. Đi đi!”
Chiếc xe lăn bánh, từ từ đi theo bóng dáng nhỏ bé phía xa. Phó Hoành đứng một mình giữa con đường núi hoang vắng, châm một điếu thuốc. Đốm lửa đỏ lập lòe trong đêm tối, soi rõ khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ cô độc và đau khổ của hắn. Hắn ngước nhìn bầu trời đen kịt không một ánh sao, tự hỏi lòng mình: Hắn đã thắng tất cả, nắm trong tay quyền lực và tiền bạc, nhưng tại sao hắn lại cảm thấy mình đang mất đi thứ quý giá nhất?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận