Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Cô Lập Và Cơn Bão Dư Luận
Ngày hôm sau, Tinh Thần đến công ty Gia Thụ làm việc với đôi mắt sưng húp và một bên má vẫn còn hơi đỏ. Cô cố gắng trang điểm đậm hơn để che đi vết thương, nhưng không thể che giấu được sự mệt mỏi và tiều tụy.
Vừa bước vào sảnh tòa nhà, cô đã cảm nhận được bầu không khí khác lạ. Những ánh mắt tò mò, soi mói đổ dồn về phía cô. Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.
“Là cô ta đấy à?” “Nhìn mặt mũi cũng được, mà sao tâm địa độc ác thế.” “Nghe nói hôm qua đẩy chị gái xuống hồ bơi đấy.” “Con rơi thì giáo dục thế nào được…”
Tinh Thần cúi gằm mặt, bước nhanh vào thang máy. Không gian chật hẹp trong thang máy càng khiến cô ngột ngạt. Những người đi cùng thang máy dạt ra xa cô như thể cô mang mầm bệnh truyền nhiễm.
Đến phòng làm việc, tình hình còn tồi tệ hơn. Đồng nghiệp thường ngày hay cười nói với cô giờ lảng tránh, tụ tập thành nhóm nhỏ thì thầm to nhỏ.
“Này, tin nóng hổi đây.” Gia Văn, cô bạn đồng nghiệp khá thân với Tinh Thần, kéo cô vào một góc, vẻ mặt nghiêm trọng. “Cậu xem báo chưa?”
“Chưa, có chuyện gì vậy?” Tinh Thần mệt mỏi hỏi.
Gia Văn đưa tờ “Hoa Quả Nhật Báo” cho cô. Dòng tít lớn đập vào mắt Tinh Thần: “THIÊN KIM CỔ GIA PHỦ NHẬN TIN ĐỒN ĐÍNH HÔN – NGHI ÁN PHÓ TỔNG GIÁM ĐỐC CỔ THỊ ĐÃ KẾT HÔN BÍ MẬT”.
Bài báo viết rằng Cổ Lệ Sa đã chính thức lên tiếng phủ nhận quan hệ tình cảm với Phó Hoành, nói rằng hai người chỉ là bạn bè thân thiết và tin đồn đính hôn trước đó là do hiểu lầm. Bên cạnh đó, một nguồn tin thân cận tiết lộ Phó Hoành thực ra đã kết hôn bí mật tại nước ngoài từ hai năm trước, và người vợ bí ẩn của anh ta được bảo vệ rất kỹ lưỡng.
Kèm theo bài báo là sơ đồ phả hệ của Cổ Gia, hình ảnh của những người liên quan, trong đó có cả một bức ảnh chụp lén Tinh Thần với chú thích: “Cổ Tinh Thần – con gái nuôi đầy tai tiếng của Cổ Gia”.
Tinh Thần chết lặng. Phó Hoành đã kết hôn? Hai năm trước?
Đầu óc cô quay cuồng. Nếu hắn đã có vợ, vậy cô là gì? Một kẻ thứ ba trơ trẽn phá hoại gia đình người khác sao? Hắn lừa dối cô, giấu cô trong bóng tối, biến cô thành một món đồ chơi tiêu khiển trong khi đã có gia đình êm ấm?
Cảm giác bị phản bội, bị sỉ nhục dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nhớ lại những đêm hắn ôm cô, những lần hắn ghen tuông vô lý, những lời hứa hẹn mập mờ. Tất cả chỉ là dối trá!
“Cậu có biết chuyện này không?” Gia Văn hỏi dồn. “Người ta đồn cậu vào được đây là nhờ quan hệ với Cổ Gia, nhưng giờ báo chí lại viết cậu bị gia đình ghẻ lạnh. Rốt cuộc là sao?”
“Tôi… tôi không biết gì cả.” Tinh Thần lắp bắp, buông tờ báo xuống như chạm phải than hồng. “Tôi thấy không khỏe, tôi xin phép về trước.”
Cô chạy ra khỏi văn phòng, bỏ lại sau lưng những ánh mắt nghi ngờ và tiếng bàn tán xôn xao. Cô không thể ở lại đó thêm một giây phút nào nữa. Cô cần một nơi để trốn, một nơi để liếm láp vết thương lòng đang rỉ máu.
Tinh Thần bắt taxi về căn hộ trọ tồi tàn cô mới thuê gần viện điều dưỡng. Căn phòng nhỏ hẹp, ẩm thấp, chỉ kê vừa một chiếc giường đơn và cái tủ vải, nhưng đó là nơi duy nhất thuộc về cô lúc này.
Cô ngồi bó gối trên giường, nhìn ra cửa sổ bụi bặm. Ngoài trời bắt đầu mưa. Những hạt mưa đập vào kính cửa sổ, vỡ tan tành như trái tim cô lúc này.
Hắn đã kết hôn. Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một lời nguyền. Cô cười, cười trong nước mắt. Cổ Tinh Thần, mày thật ngu ngốc. Mày đã rung động trước kẻ thù của mình, để rồi nhận lại một cái tát đau điếng từ sự thật.
Đột nhiên, cánh cửa phòng trọ bị ai đó đạp mạnh một cái. “Rầm!”
Tinh Thần giật bắn mình, hoảng hốt nhìn ra cửa. Cánh cửa gỗ mỏng manh bật mở, một bóng người cao lớn bước vào, mang theo hơi lạnh và sự ẩm ướt của cơn mưa bên ngoài.
Là Phó Hoành!
Hắn đứng đó, chật chội trong căn phòng bé tí, ánh mắt đen thẫm nhìn cô chằm chằm như thú dữ nhìn con mồi. Áo sơ mi của hắn ướt đẫm, dính sát vào cơ thể rắn chắc, nước mưa nhỏ ròng ròng từ mái tóc đen xuống gương mặt tuấn tú đang đanh lại vì giận dữ.
“Em trốn ở cái xó xỉnh này để làm gì?” Hắn gầm lên, bước tới gần cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận