Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Vết Thương Khắc Cốt
Trận chiến trên chiếc giường nhỏ hẹp kéo dài như vô tận. Tinh Thần từ chỗ đau đớn, chống cự, dần dần bị cuốn vào cơn lốc dục vọng mà Phó Hoành tạo ra. Hắn là bậc thầy trong việc điều khiển cơ thể cô, biết rõ điểm nhạy cảm nhất, biết cách khiến cô phải đầu hàng dù lý trí đang gào thét cự tuyệt.
Cô ngồi trên người hắn, tư thế cưỡi ngựa đầy xấu hổ. Mái tóc ngắn rối bời dính bết mồ hôi trên trán, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt ngập nước vừa oán hận vừa mê dại.
“Tôi ghét anh… Phó Hoành… tôi hận anh…” Cô vừa khóc vừa nức nở, hai tay bám chặt vào vai hắn, móng tay cào xước làn da đồng hun, để lại những vệt máu rướm đỏ.
Phó Hoành ngước nhìn cô, đáy mắt sâu thẳm chứa đựng một sự điên cuồng cố chấp. Hắn tóm lấy eo cô, thúc mạnh từ dưới lên, khiến cô nảy lên theo từng nhịp điệu.
“Hận đi! Hận thật nhiều vào!” Hắn gầm gừ, giọng nói khàn đặc vì dục vọng. “Khắc cốt ghi tâm vào! Để em không bao giờ quên được người đàn ông đang ở trong em là ai!”
Hắn chồm dậy, ngậm lấy một bên ngực đang nảy lên trước mắt, đầu lưỡi thô ráp liếm láp đầu nhụy hoa đã cương cứng, rồi mút mạnh.
“A… ưm… dừng lại…” Tinh Thần ngửa cổ ra sau, khoái cảm như dòng điện chạy dọc sống lưng, đánh tan mọi sự phòng vệ cuối cùng. Bên trong cô co thắt dữ dội, siết chặt lấy vật nam tính đang hoành hành ngang ngược.
Cảm nhận được sự co bóp tuyệt vời đó, Phó Hoành như phát điên. Hắn lật người cô lại, ép cô quỳ sấp xuống giường, nâng cao hông cô lên. Từ phía sau, hắn nhìn thấy tấm lưng trần trắng muốt, đường cong tuyệt mỹ của eo và hông, cùng đóa hoa ướt át đang mời gọi.
Không chần chừ, hắn lại một lần nữa tiến vào, sâu và mạnh hơn bao giờ hết. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên rõ mồn một trong đêm khuya thanh vắng.
“Em định đi đâu? Hả? Định trốn đi đâu?” Hắn vừa thúc vừa tra hỏi, giọng nói đầy sự chiếm hữu.
Tinh Thần không trả lời được, cô chỉ có thể rên rỉ, đầu óc quay cuồng trong khoái cảm và sự nhục nhã. Cô cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra những âm thanh dâm đãng, nhưng Phó Hoành không cho phép điều đó.
Hắn luồn tay xuống dưới, tìm đến điểm mẫn cảm nhất giữa hai chân cô, ngón tay thô ráp day ấn liên hồi.
“A… á… không…” Cơ thể Tinh Thần run lên bần bật, một luồng nhiệt nóng bỏng trào ra, cuốn phăng mọi ý thức. Cô hét lên, cả người co rút lại trong cơn cực khoái mãnh liệt.
Phó Hoành cũng gầm lên một tiếng trầm đục, hắn siết chặt eo cô, thúc mạnh những cú cuối cùng rồi trút hết tinh hoa nóng hổi vào sâu trong cơ thể cô.
Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hai con người đang quấn lấy nhau. Mùi hương của tình ái nồng nàn, gay gắt.
Tinh Thần nằm liệt trên giường, nước mắt vẫn chảy dài. Cô cảm thấy mình dơ bẩn, cảm thấy mình thật thảm hại.
Phó Hoành nằm bên cạnh, kéo cô vào lòng, bất chấp sự phản kháng yếu ớt của cô. Hắn nhìn những vết cào trên ngực mình, rồi nhìn đôi môi sưng đỏ và những dấu hôn tím bầm trên cổ cô.
“Tôi sẽ về Canada…” Giọng cô khàn đặc, yếu ớt như tiếng muỗi kêu, nhưng lại mang theo sự quyết tuyệt. “Tôi sẽ đi… vĩnh viễn không gặp lại anh nữa.”
Bàn tay đang vuốt ve tóc cô của Phó Hoành khựng lại. Hắn bóp chặt lấy cằm cô, ép cô nhìn vào mắt mình. Ánh mắt hắn lúc này lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.
“Đừng nằm mơ.” Hắn nói từng chữ một, rõ ràng và sắc bén. “Dù em có chạy đến chân trời góc bể, tôi cũng sẽ bắt em về. Tôi sẽ nhốt em lại, xích em lại bên cạnh tôi. Cả đời này, em chỉ có thể là của tôi. Đừng hòng thoát!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận