Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Nợ Máu Trả Bằng Máu
Mưa càng lúc càng nặng hạt, quất vào mặt rát buốt. Tinh Thần cứ thế đi trong mưa, vô định, cho đến khi đôi chân tự đưa cô đến trước ngôi nhà kiểu Nhật quen thuộc nằm trên sườn núi.
Dù hận Cổ Thế Xương đến tận xương tủy, nhưng lương tâm cô không cho phép mình thấy chết mà không cứu. Dù sao, ông ta cũng là người đã đưa cô ra khỏi cô nhi viện, dù sao… dòng máu trong người cô cũng một nửa là của ông ta. Cô sẽ cầu xin Phó Hoành lần cuối cùng, coi như trả hết nợ đời, trả hết nợ tình, rồi cô sẽ ra đi thanh thản.
Trời tối đen, chiếc xe hơi màu đen sang trọng quen thuộc rẽ nước đi tới, dừng lại trước cổng. Phó Hoành bước xuống xe, người tài xế nhanh chóng rời đi. Hắn cầm cặp tài liệu, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn toát lên khí chất lạnh lùng, cao ngạo.
Vừa bước được hai bước, hắn khựng lại khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé đang co ro đứng dưới mái hiên. Tinh Thần ướt sũng như con chuột lột, mái tóc đen dài mượt mà đã bị cắt ngắn cũn cỡn, dính bết vào khuôn mặt trắng bệch vì lạnh.
Phó Hoành sững sờ. Cô cắt tóc? Cắt đi mái tóc dài mà hắn yêu thích nhất? Hành động này như một lời tuyên bố đoạn tuyệt với quá khứ, đoạn tuyệt với hắn. Một ngọn lửa giận dữ và đau đớn bùng lên trong lòng hắn.
Hắn không nói lời nào, lướt qua cô, mở cửa đi vào nhà.
Tinh Thần cắn môi, lầm lũi đi theo sau.
Vào đến phòng khách, Phó Hoành ném cặp tài liệu lên ghế sofa, quay lại nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt hắn sắc bén như dao, soi mói từng đường nét trên cơ thể đang run rẩy vì lạnh của cô.
“Vào thay quần áo đi.” Hắn ra lệnh, giọng nói lạnh băng nhưng ẩn chứa sự quan tâm mà chính hắn cũng không nhận ra.
“Không cần.” Tinh Thần lắc đầu, giọng khản đặc. “Tôi nói vài câu rồi đi ngay.”
“Đi ngay?” Phó Hoành nhếch mép, tiến lại gần, ép cô lùi vào cánh cửa gỗ. “Em đến đây làm gì? Không phải em muốn ‘hai ta không ai nợ ai’ sao?”
Tinh Thần hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt van lơn: “Tôi… tôi muốn cầu xin anh. Xin anh hãy tha cho cha tôi. Ông ấy đã phá sản rồi, đã mất tất cả rồi. Xin anh đừng đuổi cùng giết tận…”
Sắc mặt Phó Hoành lập tức đanh lại, đôi mắt đen thẫm cuộn trào sóng dữ. Hắn cười lớn, tiếng cười man dại và cay đắng vang vọng khắp căn nhà gỗ.
“Phá sản? Như thế đã là gì?” Hắn gằn từng tiếng, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo vì hận thù. “Đối với những tội ác mà ông ta đã gây ra, phá sản chỉ là món khai vị thôi! Nợ tiền thì trả tiền, nợ mạng thì đền mạng! Đạo lý này, tôi sẽ dạy cho ông ta hiểu thấu xương tủy!”
Tinh Thần rùng mình, lùi lại một bước: “Tại sao? Rốt cuộc ông ấy đã làm gì anh? Tại sao anh lại hận ông ấy đến thế?”
“Tại sao ư?” Phó Hoành lao tới, một tay bóp chặt lấy cổ cô, đè cô vào cánh cửa. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô đầy mùi nguy hiểm. “Em hãy về hỏi người cha đáng kính của em xem, ông ta đã làm những chuyện táng tận lương tâm gì! Hắn nợ tôi… món nợ mà dù có bóp chết em cũng không đủ để trả!”
Bàn tay hắn siết chặt, Tinh Thần cảm thấy khó thở, mặt đỏ bừng lên vì thiếu dưỡng khí. Cô nhìn thấy trong mắt hắn không chỉ có hận thù, mà còn có sự đau đớn tột cùng, sự cô độc của một con sói bị tổn thương.
Trong giây phút đó, cô lờ mờ hiểu ra. Thì ra, tất cả những gì xảy ra giữa cô và hắn, bắt đầu từ sự trả thù. Cô là con gái của kẻ thù, là công cụ để hắn trút giận, là vật hy sinh cho mối thù của hắn.
Bàn tay Phó Hoành đột ngột buông lỏng. Hắn lùi lại, quay lưng về phía cô, bờ vai rộng run lên nhè nhẹ.
“Chuyện tang lễ… đã xong chưa?” Hắn hỏi, giọng nói trở nên trầm đục, mệt mỏi.
Tinh Thần ôm lấy cổ, ho sặc sụa, ngạc nhiên nhìn bóng lưng cô độc của hắn. Hắn… đang quan tâm đến chuyện của dì Hồng sao?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận