Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiếp khách? Quà tặng? Robert tiên sinh?”
Những từ ngữ ấy nổ tung trong đầu Tinh Thần như những quả bom, xé toạc chút lý trí còn sót lại của cô. Khuôn mặt cô cắt không còn giọt máu, đôi mắt mở to kinh hoàng. Cô lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt trào ra: “Không! Không! Làm ơn thả tôi ra! Tôi không phải là món hàng! Tôi là con người!”
“Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn,” Sophia ghé sát vào mặt cô, hơi thở nồng mùi thuốc lá và nước hoa đắt tiền phả vào mặt Tinh Thần. Ánh mắt bà ta không còn vẻ cợt nhả mà trở nên tàn độc. “Đừng mơ tưởng đến chuyện bỏ trốn, càng đừng nghĩ đến chuyện tự sát. Trong phòng này có camera giám sát 24/24. Nếu ta phát hiện cô có ý định làm hỏng ‘món quà’ của ta, ta sẽ không ngại tiêm cho cô một liều ma túy đâu. Lúc đó, cô sẽ cầu xin ta cho cô được đàn ông chơi đùa đấy. Cô có muốn thử chọc giận ta không?”
Lời đe dọa của Sophia như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến Tinh Thần chết lặng. Tiêm ma túy? Trở thành con nghiện, trở thành nô lệ tình dục? Không! Cô thà chết còn hơn!
Sophia hài lòng nhìn vẻ mặt khiếp đảm của cô gái nhỏ, mỉm cười đắc thắng rồi lắc mông bỏ đi, để lại Tinh Thần chìm trong bóng tối và nỗi sợ hãi tột cùng.
Một tuần lễ trôi qua, dài đằng đẵng như một thế kỷ. Tinh Thần vẫn bị xích chân trên chiếc giường sang trọng mà tù túng ấy. Cô không dám ngủ, dù cơ thể đã mệt mỏi rã rời. Mỗi khi cơn buồn ngủ kéo đến, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng khiến cô giật mình tỉnh giấc, toàn thân run rẩy. Cô sợ, sợ rằng khi nhắm mắt lại, những con quỷ dữ xung quanh sẽ lao vào xâu xé cô.
Hàng ngày, có hai người phụ nữ lực lưỡng mang cơm đến. Họ tháo xích cho cô ăn, giám sát cô tắm rửa, thay quần áo, rồi lại lạnh lùng xích cô vào chân giường. Mọi hy vọng trốn thoát đều bị dập tắt từ trong trứng nước.
Mỗi khi màn đêm buông xuống, “Miêu Nhãn” bắt đầu hoạt động. Dù cách âm khá tốt, nhưng Tinh Thần vẫn nghe thấy những âm thanh hỗn tạp vọng lại từ hành lang: tiếng đàn ông cười cợt thô lỗ, tiếng giày cao gót nện xuống sàn, và cả những tiếng rên rỉ đầy dục vọng, dâm dật vọng ra từ những căn phòng khác. Cô bịt chặt tai, co rúm người lại ở góc giường, cố gắng ngăn những âm thanh nhơ nhớp ấy xâm nhập vào tâm trí mình.
Trong những giờ phút tuyệt vọng ấy, ký ức là thứ duy nhất giúp cô cầm cự. Cô nhớ mẹ, nhớ dì Hồng… và đau đớn thay, người xuất hiện nhiều nhất trong tâm trí cô lại là hắn – Phó Hoành.
Năm năm qua, hắn là người gieo rắc cho cô bao nhiêu đau khổ, tủi nhục. Hắn cưỡng bức cô, giam cầm cô, biến cô thành tình nhân trong bóng tối. Cô hận hắn, hận thấu xương tủy. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với hiểm nguy, với sự nhơ nhuốc của “Miêu Nhãn”, cô lại khao khát vòng tay của hắn. Cô nhớ lồng ngực rắn chắc, ấm áp của hắn, nhớ mùi hương nam tính pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người hắn. Dù hắn tàn nhẫn, nhưng khi ở bên hắn, cô chưa bao giờ phải chịu cảnh bị người khác chà đạp như thế này.
Hai ngày sau, Sophia quay lại. Bà ta thông báo ngày mai là tiệc sinh nhật của Robert, và tối nay bà ta sẽ đích thân đưa cô đến trang viên của ngài ấy ở Trouville.
Đêm đó, Tinh Thần bị lôi dậy, tắm rửa sạch sẽ, xức đầy những loại tinh dầu thơm ngát lên khắp cơ thể. Dưới bàn tay của những thợ trang điểm chuyên nghiệp, cô được biến hóa thành một con búp bê sống động lòng người.
Họ mặc cho cô một bộ lễ phục dạ hội kiểu cung đình Pháp. Chiếc váy bằng vải chiffon màu kem, viền đăng ten tinh xảo, thiết kế cúp ngực táo bạo để lộ bờ vai trần thon thả và xương quai xanh quyến rũ. Phần eo được siết chặt, tôn lên vòng hai con kiến và đẩy bộ ngực no tròn lên cao, trắng ngần, mời gọi. Chân váy xòe rộng, bồng bềnh như mây, dài chấm gót.
Mái tóc đen nhánh của cô được uốn xoăn nhẹ, búi cao một nửa, để lại những lọn tóc lòa xòa gợi cảm bên má. Gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế, làm nổi bật đôi mắt to tròn, ầng ậc nước vì sợ hãi, đôi môi đỏ mọng như trái cherry chín, và làn da trắng sứ không tì vết.
Nhìn mình trong gương, Tinh Thần không nhận ra chính mình nữa. Cô đẹp, một vẻ đẹp mong manh, yếu đuối, kích thích thú tính tàn bạo nhất của đàn ông. Một món quà hoàn hảo để tiêu khiển, để vò nát.
“Tuyệt vời! Quá tuyệt vời!” Sophia vỗ tay tán thưởng, ánh mắt sáng lên đầy tham lam. “Robert tiên sinh chắc chắn sẽ phát điên vì món quà này. Ông ta sẽ xé toạc bộ váy này ra và thưởng thức cô ngay trong bữa tiệc.”
Lời nói của bà ta khiến Tinh Thần rùng mình. Cô bị đẩy ra xe. Đoàn xe gồm hai chiếc, chiếc đi đầu chở vệ sĩ, chiếc sau chở Sophia và cô, lao vút vào màn đêm, hướng về phía Trouville.
Trên xe, Tinh Thần ngồi co ro ở ghế phụ, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể. Cô đang say xe, đầu óc quay cuồng, nhưng bàn tay nhỏ bé giấu dưới lớp váy lụa đang nắm chặt lại thành nắm đấm.
Cô tự nhủ với lòng mình: Phải trốn! Nhất định phải tìm cơ hội trốn thoát! Dù có chết cũng không để bọn chúng làm nhục!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận