Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cạch!”
Cửa xe phía sau lưng Phó Hoành bị gõ gấp gáp. Một người đàn ông khác lao tới, giọng hốt hoảng: “Fran! Cậu bị thương rồi! Máu chảy nhiều quá!”
Phó Hoành vẫn ôm chặt Tinh Thần, không hề quay đầu lại, giọng lạnh tanh nhưng hơi thở đã bắt đầu nặng nhọc: “Tôi không sao, chỉ là vết thương nhỏ.”
Nhưng Tinh Thần đã cảm nhận được sự bất thường. Bàn tay cô đặt sau lưng hắn ướt đẫm một thứ chất lỏng ấm nóng, dính dấp. Cô rụt tay lại, đưa lên trước mắt.
Máu! Máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ cả bàn tay trắng muốt của cô.
Cô kinh hoàng nhìn ra sau lưng hắn. Chiếc áo khoác dày bị rách toạc một mảng lớn ở vai, máu đang tuôn ra xối xả, thấm đẫm cả một vùng lưng áo. Hắn bị trúng đạn!
Trong khoảnh khắc ấy, mọi oán hận, mọi tủi hờn trong lòng Tinh Thần dường như tan biến, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn – người đàn ông cao ngạo, bất khả chiến bại, kẻ luôn hành hạ cô, giờ đây đang đổ máu vì cứu cô.
“Anh… anh bị thương…” Giọng cô run rẩy, vỡ vụn.
Phó Hoành cúi xuống, nhìn thấy bàn tay đầy máu của cô, hắn cau mày, vội vàng lấy tay áo lau đi, như sợ thứ màu đỏ ấy làm bẩn cô. “Đừng sợ, không chết được.”
Hắn được dìu lên xe cứu thương. Tinh Thần cũng được đặt lên một chiếc băng ca bên cạnh. Chiếc xe lao vút đi trong đêm, tiếng còi hú xé lòng.
Trong không gian chật hẹp của xe cứu thương, các nhân viên y tế vội vã cắt bỏ áo của Phó Hoành để sơ cứu. Tinh Thần nằm nghiêng đầu, không rời mắt khỏi hắn. Khi lớp áo được lột bỏ, lộ ra bờ vai trần rắn chắc nhưng bê bết máu thịt nhầy nhụa, cô không kìm được tiếng nấc nghẹn ngào.
Khuôn mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như tắm vì đau đớn, nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, không rên rỉ dù chỉ một tiếng. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào cô, quan sát từng biểu hiện nhỏ nhất trên gương mặt cô.
“Đầu còn đau không?” Hắn hỏi, giọng yếu ớt nhưng đầy uy quyền. “Lát nữa đến bệnh viện phải chụp CT não ngay, nghe rõ chưa?”
Tinh Thần gật đầu lia lịa, nước mắt tuôn rơi như mưa, làm nhòe đi tầm nhìn. Cô vươn tay ra, nắm lấy bàn tay to lớn, lạnh ngắt của hắn.
“Đừng khóc…” Hắn thì thầm, ngón tay cái yếu ớt vuốt ve mu bàn tay cô. “Tôi không sao… Cô gái ngốc…”
Hắn mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, yếu ớt nhưng chứa đựng sự trấn an dịu dàng đến lạ lùng. Khoảnh khắc ấy, Tinh Thần nhận ra, người đàn ông này không chỉ là ác ma, hắn còn là thiên thần hộ mệnh của cô, người duy nhất trên thế giới này sẵn sàng đổ máu vì cô.
Xe đến bệnh viện trung tâm Paris. Phó Hoành lập tức được đẩy vào phòng phẫu thuật cấp cứu. Tinh Thần đứng chết lặng trước cánh cửa đóng kín, đèn báo phẫu thuật bật sáng đỏ rực như mắt quỷ.
Bên cạnh cô là người đàn ông đã đi cùng Phó Hoành – một người đàn ông Phương Đông có đôi mắt hoa đào quyến rũ, mặc áo da đen, toát lên vẻ phong trần và nguy hiểm. Anh ta trao đổi vài câu với cảnh sát rồi quay lại ngồi xuống ghế chờ, vẻ mặt cũng không giấu được sự lo lắng.
Thời gian trôi qua chậm chạp như từng giọt máu đang nhỏ xuống trong tim Tinh Thần. Cô ngồi bó gối trên ghế, người vẫn mặc bộ váy dạ hội lộng lẫy giờ đã nhàu nhĩ, lấm lem bùn đất và máu khô, trông thảm hại như một con búp bê bị vứt bỏ.
Một y tá bước ra, cầm theo kẹp hồ sơ, nhìn quanh rồi tiến về phía hai người: “Xin lỗi, ai là người nhà bệnh nhân? Bệnh nhân cần phẫu thuật gấp để lấy đầu đạn, chúng tôi cần chữ ký cam kết.”
Cả hành lang im lặng. Người đàn ông mắt hoa đào nhìn Tinh Thần, nhướng mày. Tinh Thần ngơ ngác. Người nhà? Cô đâu phải người nhà của hắn. Cô chỉ là… tình nhân, là món đồ chơi, hay thậm chí là kẻ thù của hắn.
“Xin lỗi, tôi không phải…” Tinh Thần ấp úng định từ chối.
“Cô không định ký sao?” Người đàn ông mắt hoa đào cắt ngang lời cô, giọng điệu đầy vẻ ngạc nhiên và trách móc. “Phó phu nhân, chồng cô đang nằm trong kia chờ cứu mạng, hai người rốt cuộc có thù hằn gì lớn đến mức cô định nhìn anh ta chết à? Anh ta vì cứu cô mới ra nông nỗi này đấy!”
“Phó… phu nhân?” Tinh Thần há hốc mồm, nhìn anh ta như nhìn người ngoài hành tinh. “Anh… anh gọi tôi là gì?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận