Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phòng bệnh VIP rộng lớn và yên tĩnh, chỉ có tiếng máy móc kêu “bíp… bíp…” đều đều. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc khiến Tinh Thần hơi nhăn mũi.
Trên giường bệnh trải ga trắng toát, Phó Hoành nằm đó, im lìm. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi môi thường ngày hay nhếch lên nụ cười châm chọc giờ đây khô khốc, mất đi huyết sắc. Hàng mi đen dài rủ xuống, che đi đôi mắt sắc bén. Trông hắn lúc này không còn vẻ cao ngạo, tàn nhẫn thường ngày, mà trở nên yếu ớt, cô độc đến lạ.
Một phần ngực và vai trái của hắn quấn băng trắng dày, lốm đốm vết máu thấm ra. Cánh tay trái được nẹp cố định.
Tinh Thần rón rén bước lại gần, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường. Cô nhìn hắn chằm chằm, như muốn khắc ghi hình ảnh này vào tâm trí. Đây là người đàn ông đã hủy hoại cuộc đời cô, nhưng cũng là người vừa cứu mạng cô.
Bất chợt, hàng mi hắn rung động. Đôi mắt từ từ mở ra. Vẫn còn vương chút mơ màng của thuốc mê, nhưng ngay khi tiêu cự tụ lại và nhìn thấy cô, ánh mắt ấy lập tức trở nên sáng rực, nóng bỏng.
“Em…” Giọng hắn khàn đặc, khô khốc. Hắn cố gắng chống tay phải xuống nệm, định ngồi dậy.
“Anh đừng cử động!” Tinh Thần hoảng hốt lao tới, đặt tay lên vai phải (bên không bị thương) của hắn, ấn xuống. “Vết thương sẽ rách ra mất! Nằm yên đi!”
Phó Hoành thở dốc, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán vì đau đớn, nhưng hắn vẫn cố chấp nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên vai mình. Bàn tay hắn to lớn, nóng hổi, siết chặt lấy tay cô như sợ cô chạy mất.
“Em… có sao không? Đầu… còn đau không?” Hắn hỏi, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt cô, dò xét từng chút một.
Tinh Thần cắn môi, lắc đầu. “Tôi không sao. Tôi rất khỏe. Anh lo cho bản thân mình đi.”
“Lại đây…” Hắn kéo tay cô, lực đạo yếu ớt nhưng kiên quyết.
Tinh Thần đành phải cúi người xuống thấp hơn.
“Gần chút nữa.” Hắn thì thầm.
Cô ghé sát mặt vào hắn. Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào má cô, mang theo mùi thuốc và mùi nam tính quen thuộc.
“Tại sao lại chạy trốn?” Hắn hỏi, giọng trầm thấp, pha lẫn sự trách móc và đau khổ. “Tại sao không tin tôi? Tôi đã nói sẽ bảo vệ em…”
“Anh lừa tôi…” Tinh Thần nghẹn ngào, nước mắt lại chực trào ra. “Anh lừa tôi kết hôn… Anh lừa tôi ký hợp đồng… Anh biến tôi thành kẻ ngốc…”
Phó Hoành sững người một chút, rồi khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười yếu ớt nhưng đầy vẻ chiếm hữu. “Âu Tỉ nói cho em biết rồi sao? Tốt lắm. Vậy em nên biết, em là vợ tôi. Cả đời này, dù sống hay chết, em cũng chỉ có thể là người của Phó Hoành tôi. Em đừng hòng chạy thoát.”
Hắn dùng chút sức lực cuối cùng, kéo mạnh tay cô. Tinh Thần mất thăng bằng, ngã nhào vào lồng ngực hắn (phía bên phải).
“A! Cẩn thận vết thương!” Cô hét lên, cố gắng chống tay để không đè lên người hắn.
Nhưng cánh tay phải của hắn đã vòng qua eo cô, siết chặt, giữ cô nằm yên trên ngực mình. Tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn vang vọng bên tai cô. “Thình thịch… Thình thịch…”
“Nằm yên.” Hắn ra lệnh, dụi cằm lên đỉnh đầu cô, hít hà mùi hương tóc quen thuộc. “Để tôi ôm một chút. Chỉ một chút thôi.”
Sự ấm áp và an toàn từ lồng ngực hắn lan tỏa sang cô, xua tan đi nỗi sợ hãi và lạnh lẽo của những ngày qua. Tinh Thần thả lỏng cơ thể, nhắm mắt lại, để mặc cho nước mắt thấm ướt áo bệnh nhân của hắn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận