Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bệnh viện vốn là nơi của sự sống và cái chết, của mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo, nhưng trong căn phòng VIP này, không khí đang rực cháy bởi ngọn lửa tình dục bị kìm nén bấy lâu.
Phó Hoành không quan tâm đến vết thương đang rỉ máu, cũng chẳng màng đến sự đau đớn thể xác. Nỗi khao khát cô, nỗi sợ hãi mất cô vừa trải qua khiến hắn cần phải cảm nhận sự tồn tại của cô một cách chân thực nhất – bằng da thịt, bằng sự hòa quyện.
Hắn kéo cô nằm xuống bên cạnh, cẩn thận để không đè lên vai trái. Bàn tay phải của hắn, tuy chỉ còn một bên cử động được, nhưng lại linh hoạt và thành thạo đến kinh người. Hắn nhanh chóng cởi bỏ bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình của cô, để lộ cơ thể trắng ngần, nuột nà như ngọc dưới ánh đèn neon.
“Anh…” Tinh Thần xấu hổ, định lấy tay che đi, nhưng hắn đã giữ chặt tay cô, ánh mắt rực lửa quét dọc cơ thể cô đầy thèm khát.
“Đẹp lắm…” Hắn khàn giọng khen ngợi, cúi xuống hôn lên hõm cổ, xương quai xanh, rồi di chuyển dần xuống bầu ngực đang phập phồng kịch liệt.
Hắn ngậm lấy một bên đỉnh hồng, mút mạnh, lưỡi đảo quanh trêu chọc khiến Tinh Thần cong người lên, bật ra tiếng rên rỉ ngọt ngào.
“A… ưm… A Hoành…”
Tiếng gọi tên hắn từ miệng cô như liều thuốc kích thích cực mạnh. Hắn điên cuồng hôn mút, để lại những dấu hôn đỏ chót trên làn da trắng tuyết. Bàn tay hắn trượt xuống dưới, tìm đến nơi tư mật ẩm ướt giữa hai chân cô.
Ngón tay hắn thâm nhập, cảm nhận sự chặt chẽ và ướt át quen thuộc. Cô đã sẵn sàng đón nhận hắn.
“Lên đây.” Hắn ra lệnh, vỗ nhẹ vào hông mình.
Tinh Thần đỏ mặt, hiểu ý hắn. Hắn bị thương không thể vận động mạnh, nên cô phải là người chủ động. Cô e lệ leo lên người hắn, hai chân quỳ hai bên hông hắn, từ từ hạ mình xuống, nuốt trọn lấy vật nam tính đang cương cứng, nóng hổi của hắn.
“Ưm…” Cảm giác bị lấp đầy khiến cô run rẩy, ngửa cổ ra sau thở dốc.
Phó Hoành gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn khi được bao bọc trong sự ấm áp, chật chội của cô. Hắn dùng tay giữ eo cô, hướng dẫn cô di chuyển.
“Đúng rồi… như thế… ngoan lắm…”
Tinh Thần di chuyển lên xuống, mái tóc ngắn rối bù, gương mặt ửng hồng vì tình dục, đôi mắt mơ màng ngập nước. Cảnh tượng ấy trong mắt Phó Hoành đẹp hơn bất cứ bức tranh nào trên thế giới.
Họ hòa vào nhau, trong căn phòng bệnh chật hẹp, quên đi tất cả đau đớn, hận thù và những âm mưu bên ngoài. Chỉ còn lại tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm và tiếng rên rỉ của tình yêu cuồng nhiệt.

Hai tuần sau, khi vết thương của Phó Hoành đã ổn định, họ rời Pháp, bay thẳng đến Canada. Phó Hoành quyết định tạm gác lại mọi chuyện ở Cổ Thị, giao lại mớ hỗn độn cho đám cáo già trong hội đồng quản trị tự cấu xé nhau, để dành thời gian nghỉ ngơi và… “trị thương” bên cạnh vợ mình.
Họ trở về Ottawa, sống trong căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố. Mùa xuân ở Ottawa đẹp như một giấc mơ. Tuyết bắt đầu tan, những chồi non xanh biếc nhú lên, và hoa tulip bắt đầu nở rộ khắp nơi, tô điểm cho thành phố những mảng màu rực rỡ.
Sáng sớm, ánh nắng dịu nhẹ len qua rèm cửa sổ màu violet, chiếu lên chiếc giường lớn lộn xộn. Phó Hoành nằm nghiêng, tay vẫn ôm chặt lấy eo Tinh Thần, gương mặt vùi vào gối ngủ say.
Tinh Thần đã tỉnh dậy từ sớm. Cô nằm im, ngắm nhìn gương mặt hắn. Khi ngủ, những nếp nhăn giữa trán hắn giãn ra, vẻ lạnh lùng biến mất, thay vào đó là nét trẻ con, bình yên hiếm thấy.
Cô đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve hàng lông mày rậm, sống mũi cao thẳng của hắn. Người đàn ông này, người chồng trên danh nghĩa và cả trên thực tế của cô, rốt cuộc đã phải chịu đựng những gì trong quá khứ để trở nên gai góc, thâm trầm như vậy?
Hắn yêu cô. Cô biết điều đó. Nhưng hắn cũng mang trong mình mối thâm thù với cha cô. Hắn giằng xé giữa tình yêu và thù hận, tự làm đau mình và làm đau cả cô.
Nhưng giờ đây, nhìn hắn ngủ yên bình như vậy, lòng cô mềm lại. Cô không muốn nghĩ đến hận thù nữa. Cô chỉ muốn giữ lấy khoảnh khắc bình yên này mãi mãi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận