Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những ngày tháng ở Ottawa trôi qua êm đềm như một giấc mộng đẹp. Phó Hoành vẫn giữ thói quen làm việc trong thư phòng một lúc vào buổi sáng, còn Tinh Thần sẽ ngồi trên sofa đọc sách, nghe nhạc hoặc chăm sóc những chậu cây xanh bên cửa sổ. Thỉnh thoảng, cô lại pha cho hắn một ly trà sâm, nhẹ nhàng nhắc nhở hắn nghỉ ngơi.
Mỗi ngày, trước giờ ăn trưa, họ sẽ cùng nhau đến trung tâm thương mại EATON để mua thực phẩm tươi sống. Hình ảnh người đàn ông cao lớn, điển trai trong chiếc áo khoác len xám tro, quần jeans đen, tay trong tay với cô gái Á Đông nhỏ nhắn xinh đẹp đã trở thành tâm điểm chú ý của biết bao người. Những cô gái bán hàng tóc vàng mắt xanh không ngừng liếc mắt đưa tình với Phó Hoành, nhưng khi ánh mắt hắn chỉ dịu dàng dừng lại nơi cô gái bên cạnh, họ đành tiu nghỉu rút lui.
Nhưng cuộc sống yên bình ấy đột ngột bị phá vỡ vào một buổi sáng tháng Hai.
Khi cánh cửa chính vừa mở ra, hàng loạt ánh đèn flash chớp nháy liên hồi khiến Tinh Thần lóa mắt. Một đám đông phóng viên đã chực chờ sẵn, micro được dí sát vào mặt cô, những câu hỏi dồn dập như súng liên thanh bắn tới:
“Xin hỏi đây có phải nhà riêng của ông Phó Hoành, Trợ lý Chủ tịch Tập đoàn Cổ Thị không? Chúng tôi là phóng viên của Trung Hoa Tin Tức. Xin hỏi ông Phó khi nào sẽ trở lại Đài Loan chủ trì đại cục?”
“Nghe nói sau khi Phó Tổng giám đốc Cổ Thế Xương tuyên bố phá sản, tiểu thư Cổ Lệ Sa đã bỏ trốn sang Hong Kong, còn vợ chồng ông Cổ bị xã hội đen truy sát phải xin cảnh sát bảo hộ. Ông Phó có biết chuyện này không?”
“Thưa cô, tôi là phóng viên Nhật báo Hải Đảo. Có tin đồn ông Phó đã bí mật kết hôn tại Ý. Xin hỏi cô có quan hệ gì với ông ấy? Cô chính là Phó phu nhân sao?”
Những câu hỏi sắc nhọn như dao cứa vào tai Tinh Thần. Cô đứng chết trân tại chỗ, gương mặt tái nhợt không còn giọt máu. Cổ Thế Xương phá sản? Bị xã hội đen truy sát? Cổ Lệ Sa bỏ trốn? Những thông tin kinh hoàng ấy ập đến quá bất ngờ khiến đầu óc cô quay cuồng.
Đúng lúc ấy, một bàn tay rắn chắc từ phía sau vươn ra, kéo mạnh cô vào trong lồng ngực vững chãi. Phó Hoành xuất hiện với vẻ mặt lạnh băng như tảng băng trôi ngàn năm. Hắn dùng một tay che chắn cho cô, tay kia đẩy lùi đám phóng viên, ánh mắt sắc lẹm quét qua một lượt khiến đám đông ồn ào bỗng chốc im bặt.
“Cút!” Hắn gầm lên một tiếng trầm thấp nhưng đầy uy lực, rồi đóng sầm cửa lại, ngăn cách thế giới ồn ào bên ngoài.
Trong phòng khách, không khí chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Tinh Thần từ từ hoàn hồn, cô ngước đôi mắt đầy sợ hãi nhìn người đàn ông trước mặt. Hắn vẫn đứng đó, lưng thẳng tắp, nhưng cô cảm nhận được sự căng thẳng toát ra từ hắn.
“Ông ta… Bọn họ bị xã hội đen đòi nợ sao?” Giọng cô run rẩy, vỡ vụn. “Gia sản hàng tỷ của Cổ Gia đâu rồi? Tại sao lại ra nông nỗi này?”
Phó Hoành nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt phức tạp không nói nên lời. Hắn không muốn cô biết những chuyện dơ bẩn này, nhưng giấy không gói được lửa.
“Anh nói cho em biết đi! Anh định giấu em đến bao giờ?” Cô kích động nắm lấy cánh tay hắn, móng tay bấu chặt vào da thịt qua lớp áo.
Hắn thở dài, đưa tay nắm lấy vai cô, nhìn sâu vào đôi mắt đang hoảng loạn: “Anh không muốn giấu em. Anh chỉ muốn… để em biết muộn một chút.”
“Là anh làm sao?” Cô hỏi, nước mắt bắt đầu ầng ậc nơi khóe mi.
Hắn không né tránh, thẳng thắn đáp: “Đúng.”
“Bọn họ sẽ ra sao?”
Hắn im lặng, nhưng sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả ngàn lời nói. Bên tai Tinh Thần như văng vẳng lại lời cảnh cáo tàn khốc của hắn hôm nào: “Tôi sẽ không để Cổ Thế Xương sống yên ổn. Phá sản chỉ là món khai vị… Nợ tiền trả tiền, nợ mạng đền mạng…”
“Nợ mạng đền mạng…” Cô lẩm bẩm, đôi mắt mở to kinh hoàng. “Anh muốn mạng của ông ta sao? Rốt cuộc giữa các người có thù hận sâu sắc đến mức nào mà phải đuổi tận giết tuyệt như vậy?”
Phó Hoành vẫn không trả lời, hắn đột ngột kéo cô vào lòng, ôm thật chặt, chặt đến mức cô cảm thấy xương sườn mình đau nhói. Hắn vùi mặt vào tóc cô, hít sâu mùi hương quen thuộc như để trấn an chính mình.
“Đừng hỏi nữa. Tin anh, được không?” Giọng hắn khàn đi, mang theo sự cầu khẩn hiếm thấy.
Tinh Thần nằm im trong lòng hắn, toàn thân run rẩy. Cô không thể tin được người đàn ông đang ôm mình, người đã từng dịu dàng chăm sóc cô, lại là kẻ đứng sau sự sụp đổ của cả gia tộc cô. Dù Cổ Thế Xương chưa từng coi cô là con, nhưng dòng máu chảy trong người cô vẫn là của ông ta. Sự mâu thuẫn giằng xé tâm can cô, khiến cô đau đớn không thở nổi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận