Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Phản Bội Và Trừng Phạt
Sự im lặng kéo dài trong căn phòng khách sang trọng giờ đây nặng nề như chì. Tiếng chuông điện thoại đã dứt, nhưng âm vang của nó vẫn còn lởn vởn trong không khí, tố cáo tội lỗi không thể chối cãi của người phụ nữ đang ngồi đó.
Tỉnh Mịch Hà cảm thấy da đầu mình tê dại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, len lỏi vào từng tế bào. Cô muốn đứng dậy, muốn chạy trốn, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn. Sự thật trần trụi đã bị phơi bày: cô đã bán đứng hắn. Cô muốn hắn chết.
Trạm Lâu bước tới, từng bước chậm rãi như tử thần đến đòi mạng. Hắn không vội vàng, bởi hắn biết con mồi của mình không còn đường lui.
“Phản bội anh… Muốn giết anh…” Hắn lầm bầm, giọng nói rung lên vì sự kìm nén cực độ. “Tỉnh Mịch Hà, từ đầu đến cuối, trong mắt em, anh chỉ là một kẻ thù, đúng không? Những lời yêu thương, những lần rên rỉ dưới thân anh, tất cả chỉ là giả dối!”
“Đúng! Tôi muốn anh chết!” Mịch Hà hét lên, sự sợ hãi tột độ chuyển hóa thành sự phản kháng tuyệt vọng. Cô lùi lại, co rúm người trên ghế sofa. “Anh là quỷ dữ! Anh hủy hoại cuộc đời tôi, giết mẹ tôi, biến tôi thành con điếm của anh! Tại sao tôi không được muốn anh chết? Tôi hận anh! Máu của tôi cũng muốn anh biến khỏi thế gian này!”
“Câm miệng!”
Trạm Lâu gầm lên, lao tới túm lấy tóc cô, lôi xềnh xệch cô khỏi ghế. Mịch Hà ngã xuống sàn, đầu gối va đập đau điếng, nhưng nỗi đau thể xác lúc này chẳng thấm vào đâu so với cơn thịnh nộ của người đàn ông trước mặt.
Hắn kéo lê cô trên sàn nhà như kéo một bao tải vô tri. Cô vùng vẫy, cào cấu vào tay hắn, nhưng bàn tay máy của hắn siết chặt như kìm sắt, không chút nới lỏng.
“Em muốn anh chết sao? Được lắm! Để xem hôm nay ai sẽ chết trước!”
Hắn ném cô vào góc tường, rồi lao tới đá mạnh vào bụng cô. Cú đá tàn bạo khiến Mịch Hà co rúm người lại, cơn đau thốc lên tận óc, khiến cô không thể thở nổi, chỉ biết há miệng nôn khan.
“Tại sao em lại ngu ngốc như vậy? Hả?” Trạm Lâu ngồi xổm xuống, túm lấy cằm cô, ép cô nhìn vào đôi mắtằn đỏ những tia máu của mình. “Em muốn giả vờ yêu anh, sao không giả vờ cho trót? Sao lại để lộ sơ hở? Sao lại để anh phát hiện ra? Chỉ cần em ngoan ngoãn, anh đã cho em tất cả!”
“Tôi không cần… Tôi chỉ cần tự do…” Cô thều thào, nước mắt hòa lẫn với nước bọt chảy dài trên mặt.
“Tự do?” Trạm Lâu cười lớn, tiếng cười điên loạn và chua xót. “Tự do duy nhất của em là ở bên cạnh anh! Em nghĩ giết anh rồi em sẽ thoát sao? Không bao giờ! Dù anh có xuống địa ngục, anh cũng sẽ kéo em theo!”
Hắn đứng dậy, tay bắt đầu tháo thắt lưng. Âm thanh kim loại va chạm leng keng như tiếng xiềng xích.
“Em đã từng bị anh chơi đùa, bị anh chiếm đoạt. Nhưng hôm nay, Tỉnh Mịch Hà, anh sẽ cho em biết thế nào là bị hiếp dâm thực sự. Em không yêu anh cũng được, nhưng cơ thể này, cái lỗ này, vĩnh viễn là của anh!”
Mịch Hà kinh hoàng lùi lại, lưng dán chặt vào tường lạnh lẽo. “Không… đừng… Trạm Lâu, tôi xin anh…”
“Muộn rồi!”
Hắn lao vào cô như một con thú đói khát. Bàn tay thô bạo xé toạc chiếc váy mỏng manh, tiếng vải rách toạc vang lên chói tai. Hắn không dạo đầu, không vuốt ve, chỉ có sự xâm chiếm thô bạo và trừng phạt.
Hắn tách hai chân cô ra, đè chặt cô xuống sàn nhà cứng ngắc. Không có sự bôi trơn, hắn thúc mạnh côn thịt cương cứng vào bên trong cô.
“Aaaaa!” Mịch Hà hét lên đau đớn, cảm giác như cơ thể bị xé làm đôi. Sự khô khốc và ma sát khiến nơi tư mật của cô đau rát như bị lửa đốt.
Trạm Lâu không quan tâm. Hắn chỉ muốn trút bỏ sự giận dữ, sự thất vọng và cả nỗi đau bị phản bội vào trong cô. Hắn điên cuồng thúc vào, mỗi cú thúc đều mang theo sức mạnh hủy diệt.
“Sướng không? Hả? Em muốn anh chết, nhưng giờ em đang bị con ‘quái vật’ này đâm nát đây! Kẹp chặt vào! Dùng cái lồn dâm đãng của em mà kẹp chết anh đi!”
Hắn gào thét, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhỏ xuống khuôn mặt đầm đìa nước mắt của cô. Hai tay hắn bóp chặt lấy hai bầu ngực cô, mạnh bạo nhào nặn đến mức để lại những vết bầm tím.
Cánh tay máy bên phải của hắn tì mạnh lên vai cô để lấy điểm tựa. Trong cơn kích động tột độ, các vi mạch bên trong dường như bị quá tải, phát ra những tiếng rẹt rẹt nhỏ.
“Nói đi! Nói em là con chó cái của anh! Nói em yêu anh!” Hắn tát vào mặt cô, bắt cô phải khuất phục.
“Tôi… hận… anh…” Mịch Hà nức nở, nhưng cơ thể cô lại phản bội ý chí, bắt đầu co thắt theo từng nhịp điệu của hắn.
Trạm Lâu càng điên tiết hơn. Hắn thúc mạnh liên hồi, không cho cô một giây nghỉ ngơi. “Hận sao? Tốt lắm! Cứ hận đi! Anh sẽ chôn nỗi hận đó vào sâu trong tử cung của em!”
Cơn khoái cảm bệnh hoạn và nỗi đau xác thịt hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự đồi trụy và tuyệt vọng.
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận