Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Ngạo Mạn Của Kẻ Săn Mồi
Cú tiếp đất nặng nề khiến Trạm Lâu phải lộn một vòng để giảm chấn động. Cơn đau từ vết thương cũ ở lưng nhói lên, nhưng adrenaline đang bơm mạnh trong huyết quản khiến hắn quên đi tất cả. Hắn nhanh chóng lăn vào sau một bức tường thấp, vừa kịp lúc một loạt đạn súng máy quét qua vị trí hắn vừa đứng.
“Khá đấy,” một giọng nói vang lên qua loa phóng thanh từ trực thăng của đối phương đang quần thảo trên đầu, “Nhưng mày chạy không thoát đâu, Trạm Lâu!”
Đó là Alan – tay sát thủ tóc vàng của tập đoàn Tư Đốn. Hắn đứng trên một tòa nhà cao hơn, tay cầm khẩu súng ngắm AWP, dáng vẻ ngạo nghễ như một vị thần phán xét.
Trạm Lâu dựa lưng vào tường, thay băng đạn mới. Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt lẫn máu xuống sàn. “Thằng ranh con, để xem ai chết trước.”
Cuộc đấu súng diễn ra ác liệt giữa những tòa nhà chọc trời. Trạm Lâu di chuyển liên tục, lợi dụng địa hình phức tạp của các sân thượng để ẩn nấp và phản công. Hắn như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện, mỗi lần tiếng súng của hắn vang lên là một tay súng của đối phương ngã xuống.
Nhưng Alan không phải tay mơ. Hắn kiên nhẫn chờ đợi, như một con kền kền rình rập xác chết.
Khi Trạm Lâu vừa lộ diện để bắn hạ một tên lính đánh thuê đang định leo lên từ thang dây, Alan bóp cò.
Viên đạn xuyên phá xé gió lao tới. Trạm Lâu cảm nhận được nguy hiểm theo bản năng, hắn nghiêng người, nhưng vẫn chậm một nhịp. Viên đạn sượt qua vai phải, xé toạc lớp da thịt, máu tươi bắn ra tung tóe.
Cú va chạm mạnh khiến hắn ngã văng ra sau, khẩu súng tuột khỏi tay.
“Kết thúc rồi!” Alan cười lớn, chuẩn bị cho phát đạn kết liễu.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ gầm rú vang lên. Chiếc trực thăng cứu viện của Lôi Hành xuất hiện từ phía sau tòa nhà, xả đạn xối xả về phía vị trí của Alan, buộc hắn phải cúi đầu ẩn nấp.
“Tiên sinh! Lên đây!” Lôi Hành hét lớn, thả thang dây xuống.
Trạm Lâu ôm lấy vai phải đẫm máu, cắn răng chịu đau, lao về phía thang dây. Nhưng ngay khi hắn vừa nắm được bậc thang, một quả rocket từ phía đối phương bắn trúng đuôi trực thăng.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển cả bầu trời. Chiếc trực thăng mất lái, quay mòng mòng rồi lao xuống khoảng không giữa hai tòa nhà. Sức ép từ vụ nổ hất văng Trạm Lâu trở lại sân thượng. Hắn va đập mạnh vào cục nóng điều hòa, cơn đau thấu tim phổi khiến hắn ngất đi trong giây lát.
Khi tỉnh lại, xung quanh là khói lửa mù mịt và tiếng còi hú inh ỏi. Lôi Hành, với khuôn mặt đầy máu và bụi, đang cố gắng kéo hắn dậy.
“Tiên sinh! Chúng ta phải đi ngay! Cảnh sát đang tới!”
Trạm Lâu lảo đảo đứng dậy, đầu óc quay cuồng. Hắn nhìn xuống vết thương trên vai, rồi nhìn vào đống hỗn độn xung quanh. Hắn đã sống sót, một lần nữa.
Họ rút lui vào một căn hộ an toàn đã được chuẩn bị trước. Các bác sĩ ngầm lập tức tiến hành phẫu thuật gắp đạn và khâu vết thương cho hắn.
Hai ngày trôi qua trong cơn mê man và sốt cao. Khi Trạm Lâu mở mắt ra lần nữa, ánh nắng gay gắt chiếu qua rèm cửa khiến hắn nheo mắt khó chịu. Cơn đau nhức nhối nhắc nhở hắn về trận chiến sinh tử vừa qua.
Đột nhiên, một ý nghĩ xẹt qua đầu hắn như tia sét, khiến tim hắn thắt lại.
Tỉnh Mịch Hà!
Hắn bật dậy khỏi giường bệnh, mặc kệ cơn đau xé rách vết thương, túm lấy cổ áo Lôi Hành đang đứng canh gác bên cạnh, gầm lên như một con thú bị thương:
“Mẹ kiếp! Mày đã đưa cơm cho cô ấy chưa? Mày đã bỏ đói cô ấy bao nhiêu ngày rồi hả?!”
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận