Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Của Con Rối
Trong căn phòng bệnh ngập tràn mùi thuốc sát trùng và mùi tanh nồng của dục vọng, không khí dường như bị nung chảy bởi nhiệt độ cơ thể và những tiếng va chạm xác thịt thô bạo.
Tỉnh Mịch Hà không còn biết mình là ai, hay đang ở đâu. Trong đầu cô lúc này chỉ còn lại sự trống rỗng và một mệnh lệnh duy nhất: Phải làm hài lòng hắn. Phải khiến hắn vui, nếu không bóng tối sẽ lại nuốt chửng cô.
“Sướng… sướng quá… Chồng ơi, đâm chết em đi!”
Cô quỳ trên giường, hai tay bám chặt vào vai Trạm Lâu, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn như muốn tìm một điểm tựa giữa cơn bão táp. Đầu cô ngửa ra sau, mái tóc đen dài rối tung dính bết vào khuôn mặt đầm đìa mồ hôi và nước mắt.
Trạm Lâu nhìn xuống người phụ nữ đang rên rỉ dưới thân mình. Đôi mắt cô tan rã tiêu cự, miệng không ngừng thốt ra những lời dâm đãng mà trước đây, một tiểu thư đài các như cô thà chết cũng không dám nói. Nhưng giờ đây, cô nói chúng một cách trôi chảy, như thể đó là ngôn ngữ duy nhất cô còn nhớ.
“Muốn chết sao? Hửm?” Hắn cười gằn, giọng khàn đặc vì hưng phấn. Hắn nắm lấy eo cô, kéo mạnh về phía mình, rồi thúc một cú thật sâu, lút cán vào tận cùng tử cung.
“Aaaaa!” Mịch Hà hét lên, âm thanh vỡ vụn, vừa đau đớn vừa khoái lạc. Cảm giác bị lấp đầy quá mức khiến bụng dưới cô căng tức, nhưng sự ma sát điên cuồng lại kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất.
“Dương vật của chồng… lớn quá… đâm hỏng em rồi… hỏng mất rồi…” Cô nức nở, nước mắt chảy dài xuống má, hòa lẫn với mồ hôi rơi xuống ngực.
Trạm Lâu cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cô: “Nói cho anh biết, thứ đang cắm trong người em là cái gì?”
“Là dương vật… là gậy thịt của ba ba… Ô ô… Ba ba thao chết con đi… Con là chó cái của ba ba…”
Sự sỉ nhục này, sự tự hạ thấp này, chính là liều thuốc kích dục mạnh nhất đối với Trạm Lâu. Hắn cảm thấy mình như một vị vua, một chúa tể nắm giữ quyền sinh sát và cả linh hồn của người phụ nữ này. Hắn không cần tình yêu cao thượng, hắn cần sự phục tùng tuyệt đối, sự phụ thuộc đến mức hèn mọn này.
“Ngoan lắm.” Hắn khen ngợi, nhưng động tác hông lại càng tàn bạo hơn. Tiếng bạch bạch vang lên giòn giã khi da thịt va chạm, tiếng nước dâm thủy lép nhép hòa cùng tiếng rên la tạo nên một bản giao hưởng đồi trụy.
Hắn thúc mạnh liên hồi, mỗi cú thúc đều như muốn đóng đinh cô vào giường bệnh. Hai bầu ngực trắng nõn của cô nảy lên, lắc lư theo nhịp điệu điên cuồng, bị hắn thô bạo bóp nắn, để lại những dấu tay đỏ ửng.
“Cứu… cứu mạng… Sắp chết rồi… sướng chết mất…” Mịch Hà không chịu nổi nữa, cô bắt đầu bò về phía trước, muốn chạy trốn khỏi khoái cảm quá tải này.
Nhưng Trạm Lâu không cho phép. Hắn túm lấy mắt cá chân cô, kéo giật lại. Cô ngã sấp xuống giường, mông chổng cao, phơi bày đóa hoa đang bị dày vò sưng đỏ.
“Chạy đi đâu? Ăn chưa no mà đã muốn chạy?”
Hắn chồm lên, đâm vào từ phía sau. Tư thế này khiến côn thịt đi vào sâu nhất, chạm tới những điểm sâu kín nhất. Mịch Hà chỉ biết vùi mặt vào gối, gào khóc trong sự sung sướng tột độ.
Lôi Hành đứng canh gác ngoài hành lang, dù cách một cánh cửa dày, hắn vẫn nghe rõ mồn một những âm thanh dâm loạn vọng ra. Tiếng hét chói tai, tiếng cầu xin, tiếng va chạm xác thịt… tất cả khiến da đầu hắn tê dại. Hắn biết Trạm tiên sinh điên, nhưng không ngờ lại điên đến mức này.
Bên trong, cao trào ập đến như sóng thần. Trạm Lâu gầm lên, siết chặt lấy hông Mịch Hà, bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu trong cơ thể cô, tưới tắm lên tử cung đang co thắt dữ dội.
Hắn rút ra, thở dốc nặng nề. Dịch trắng và dâm thủy trào ra từ cửa mình sưng tấy của cô, ướt đẫm ga giường.
Tỉnh Mịch Hà lúc này như một con búp bê rách nát, cô run rẩy quay người lại, bò đến bên cạnh hắn. Trong cơn mê man của hội chứng Stockholm và sự huấn luyện tàn khốc, cô cúi xuống, thè lưỡi liếm sạch những giọt tinh dịch vương vãi trên ga giường, ánh mắt si mê và sợ hãi nhìn hắn như nhìn một vị thần.
“Sạch rồi… Ba ba ơi, sạch rồi…”
Trạm Lâu nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn đến tột cùng.
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận