Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiếng Cười Của Ác Quỷ
Sau cơn hoan lạc điên cuồng, Trạm Lâu không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi. Dù cơ thể vừa trải qua phẫu thuật và vận động mạnh, nhưng adrenaline từ cuộc chiến và tình dục vẫn giữ cho hắn tỉnh táo một cách đáng sợ.
Hắn thay bộ đồ bệnh nhân bằng một bộ vest đen, che đi những vết băng bó, trở lại dáng vẻ của một ông trùm lạnh lùng. Lôi Hành lái xe đưa hắn quay lại quán bar của Trình Huy – hay đúng hơn là những gì còn sót lại của nó.
Cảnh tượng trước mắt là một đống đổ nát hoang tàn. Vụ nổ và cuộc đấu súng đã biến nơi ăn chơi xa hoa bậc nhất thành một bãi chiến trường đầy gạch vụn và kính vỡ. Mùi khét lẹt của thuốc súng và mùi ẩm mốc của tầng hầm bốc lên nồng nặc.
“Lục soát kỹ lại một lần nữa. Tao không tin Trình Huy không để lại dấu vết gì.” Trạm Lâu ra lệnh, bước chân giẫm lên những mảnh đèn chùm vỡ nát.
Lôi Hành dẫn theo thuộc hạ lật tung từng ngóc ngách. Trong lúc tìm kiếm dưới tầng hầm chứa rượu, họ phát hiện ra một cánh cửa bí mật bị kẹt. Sau khi phá cửa, bên trong là một cô gái đang co ro trong góc tối, run lẩy bẩy như một con chuột cống sợ ánh sáng.
Đó là một cô gái trẻ, khuôn mặt lấm lem bùn đất, quần áo rách tả tơi lộ ra da thịt bầm tím. Cô ta nhìn thấy đám người Lôi Hành thì hét lên, quỳ xuống dập đầu lia lịa.
“Đừng giết tôi! Đừng giết tôi! Tôi không biết gì cả! Tôi chỉ là người bị bán vào đây trừ nợ thôi!”
Lôi Hành nhíu mày, định đuổi cô ta đi, nhưng Trạm Lâu đã bước tới. Hắn dùng mũi giày nâng cằm cô gái lên, ánh mắt sắc lạnh soi mói.
“Tên gì?”
“Phạm… Phạm Thanh…” Cô gái lắp bắp, nước mắt giàn giụa.
“Mang nó về. Có thể nó biết gì đó về những giao dịch ngầm của Trình Huy.” Trạm Lâu phất tay, không chút thương hại. Với hắn, cô gái này chỉ là một công cụ, một manh mối sống, không hơn không kém.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lôi Hành reo lên. Hắn bắt máy, sắc mặt lập tức biến đổi, trở nên tái nhợt. Hắn quay sang nhìn Trạm Lâu, ngập ngừng không dám mở lời.
“Nói.” Trạm Lâu lạnh lùng phun ra một chữ.
“Tiên sinh… Bệnh viện gọi tới.” Lôi Hành nuốt nước bọt. “Phu nhân… Phu nhân nhảy lầu.”
Không gian như ngưng đọng lại. Gió đêm thổi qua đống đổ nát tạo nên những âm thanh rợn người.
“Nhảy lầu?” Trạm Lâu lặp lại, giọng nói bình thản đến mức quỷ dị. “Chết chưa?”
“Dạ chưa… Dưới lầu có một cây hoa quế lớn đỡ được, lại rơi xuống thảm cỏ… Cô ấy chỉ bị gãy chân và trầy xước…” Lôi Hành vội vã báo cáo, sợ rằng sự chậm trễ sẽ khiến hắn mất mạng. “Y tá nói… trước khi nhảy, cô ấy ở trong phòng la hét, liên tục gọi tên ngài…”
Trạm Lâu đứng im lặng trong vài giây. Rồi đột nhiên, bờ vai hắn rung lên.
“Ha ha ha…”
Tiếng cười khe khẽ ban đầu dần trở nên lớn hơn, vang vọng, điên cuồng. Hắn ngửa mặt lên trời cười ngặt nghẽo, tiếng cười xé toạc màn đêm tĩnh mịch, vang vọng giữa đống hoang tàn đổ nát.
“Ha ha ha ha ha!”
Đó không phải là tiếng cười của sự nhẹ nhõm, mà là tiếng cười của một kẻ điên tìm thấy niềm vui tột cùng trong bi kịch. Hắn cười đến chảy nước mắt, cười đến mức vết thương trên vai rỉ máu thấm ướt áo sơ mi trắng.
Cô ta nhảy lầu. Cô ta muốn chết. Nhưng cô ta không chết được.
Số phận đã buộc chặt cô vào hắn. Ngay cả cái chết cũng từ chối cô, đẩy cô trở lại vòng tay của ác quỷ. Cô gọi tên hắn trước khi nhảy? Cô sợ hãi? Cô tuyệt vọng?
Tốt lắm. Càng tuyệt vọng, cô càng thuộc về hắn. Càng đau đớn, cô càng khắc ghi tên hắn vào xương tủy.
“Về bệnh viện.” Hắn ra lệnh, nụ cười vẫn còn vương trên môi, nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo như băng giá ngàn năm. “Vợ tao gãy chân rồi, tao phải về ‘chăm sóc’ cô ấy thật tốt.”
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận