Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Chơi Của Những Kẻ Điên
Thượng Hải những ngày này không yên bình. Một cơn bão ngầm đang kéo đến, mang theo mùi của máu và thuốc nổ.
Tại một khách sạn 5 sao sang trọng, Chu Hiến – với cánh tay bó bột treo trước ngực – đang ngồi đối diện với một người đàn ông ngoại quốc có mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh lạnh lẽo như băng.
“Alan, đây là tất cả thông tin về hắn.” Chu Hiến đẩy tập hồ sơ về phía trước bằng tay trái còn lành lặn. “Hắn là một con chó điên. Đừng coi thường hắn.”
Alan – sát thủ hàng đầu được gia tộc Lục thuê từ Đức – nhếch mép cười, cầm tập hồ sơ lên xem lướt qua rồi ném xuống bàn. Hắn thong thả tháo đôi găng tay da, lộ ra những ngón tay thon dài nhưng đầy vết chai sạn của việc sử dụng súng lâu năm.
“Một tên buôn súng què một tay và một con điếm bị tẩy não?” Alan cười khẩy, giọng lơ lớ tiếng Trung. “Ông Lục trả tôi 5 triệu đô chỉ để giết hai con chuột này sao? Thật phí phạm tài năng của tôi.”
“Đừng quá tự tin.” Chu Hiến cảnh báo, ánh mắt hằn lên sự thù hận. “Hắn đã bẻ gãy tay tôi, chặt tay cháu tôi. Hắn không phải người thường. Hắn là quỷ dữ.”
“Quỷ dữ?” Alan đứng dậy, đi ra phía cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố lung linh ánh đèn bên dưới. “Tôi thích săn quỷ. Để xem con quỷ này chịu được bao nhiêu khối thuốc nổ C4.”
Ngày hôm sau, bầu trời Thượng Hải rung chuyển.
Hai địa điểm bí mật của Trạm Lâu – một trang trại ở ngoại ô phía Nam và một kho hàng ngụy trang ở bến cảng – đồng loạt phát nổ. Ngọn lửa bốc cao ngùn ngụt, nuốt chửng mọi thứ.
Alan ngồi trên trực thăng, đeo kính râm, tay cầm ly rượu vang, quan sát “kiệt tác” của mình từ trên cao. Hắn thất vọng vì không thấy con chuột nào chạy ra. Chỉ có đám tay chân tép riu hoảng loạn và một gã to con bị sức ép vụ nổ hất văng ra xa.
“Chán thật,” Alan tặc lưỡi, nói vào bộ đàm, “Rút thôi. Hắn không có ở đây.”
Dưới mặt đất, Lôi Hành lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát. Tai hắn ù đi vì tiếng nổ, bụi đất phủ đầy người. Hắn nhìn lên chiếc trực thăng đang bay đi, ánh mắt rực lửa hận thù.
“Khốn kiếp!”
Hắn lập tức gọi điện cho Trạm Lâu.
Trên chiếc Maybach bọc thép đang di chuyển chậm rãi trên đường cao tốc, Trạm Lâu nghe điện thoại với vẻ mặt thờ ơ đến lạ lùng. Hắn đang bận.
Bận vuốt ve mái tóc của người phụ nữ đang nằm gọn trong lòng mình. Tỉnh Mịch Hà, với cái chân bó bột, đang rúc vào ngực hắn như một con mèo con tìm hơi ấm. Cô đang ngủ say, dù thế giới bên ngoài có nổ tung thì trong vòng tay hắn, cô vẫn thấy an toàn nhất.
“Anh Trạm! Hai cứ điểm bị đánh bom! Đối phương dùng trực thăng vũ trang! Là tập đoàn Tư Đốn!” Lôi Hành hét lên trong điện thoại, giọng lạc đi vì khói bụi.
“Biết rồi.” Trạm Lâu trả lời nhẹ tênh, tay vẫn nhẹ nhàng quấn lấy một lọn tóc của Mịch Hà, đưa lên mũi ngửi. Mùi hương của cô làm dịu đi con quái vật đang gào thét trong hắn.
“Chúng ta bị lộ rồi! Phải rút lui ngay! Ở lại đây là chết chắc!” Lôi Hành sốt ruột.
“Ồn ào quá.” Trạm Lâu nhíu mày, nhìn xuống khuôn mặt say ngủ của Mịch Hà. Hắn không muốn tiếng ồn làm cô thức giấc. “Tìm ra Trình Huy chưa?”
“Hả?” Lôi Hành sững sờ. “Giờ này mà ngài còn hỏi chuyện đó?”
“Tìm ra hắn. Ngay lập tức.” Trạm Lâu ra lệnh, giọng nói không cho phép cãi lại. “Nếu không có chỗ dung thân ở đây, thì chúng ta sẽ tạo ra một vương quốc mới. Đông Nam Á, nơi đó luật pháp là giấy lộn, rất hợp với chúng ta.”
Hắn cúp máy, cúi xuống hôn lên trán Mịch Hà.
“Ngủ ngon nhé, bảo bối. Khi em tỉnh dậy, chúng ta sẽ có một ngôi nhà mới. Một nơi mà không ai có thể làm phiền chúng ta.”
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận