Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vĩnh Viễn Giam Cầm Trong Hạnh Phúc
Ba tháng sau.
Tại một thị trấn nhỏ nằm sâu trong vùng núi phía Nam Trung Quốc, nơi sương mù bao phủ quanh năm và những con đường lát đá xanh rêu phong, cuộc sống trôi qua chậm rãi và yên bình.
Không ai biết đôi vợ chồng trẻ mới chuyển đến căn biệt thự gỗ biệt lập cuối con đường là ai. Người chồng bị cụt một tay, nhưng điển trai và hào phóng, luôn mua những thứ tốt nhất cho vợ. Người vợ xinh đẹp nhưng ít nói, luôn bám dính lấy chồng như hình với bóng.
Lục Quảng Thanh – kẻ thù cũ của Trạm Lâu, người đã mất một cánh tay vì hắn – đứng núp sau bụi trúc rậm rạp, nhìn chằm chằm vào căn nhà gỗ.
Hắn không tin Trạm Lâu đã chết. Cái xác được gửi về nhà họ Lục tuy bị phân hủy và mất đầu, mất tay phải, nhưng trực giác mách bảo hắn đó là giả. Hắn đã âm thầm điều tra, lần theo dấu vết của Tỉnh Mịch Hà, và cuối cùng tìm đến nơi này.
Hắn muốn trả thù. Hắn muốn cướp lại Tỉnh Mịch Hà, muốn thấy Trạm Lâu đau khổ.
Qua khe cửa sổ chưa kéo rèm, hắn nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Trong phòng khách ấm cúng, Tỉnh Mịch Hà đang trần truồng ngồi trên đùi Trạm Lâu. Cô đang tự mình di chuyển, nuốt trọn lấy côn thịt cương cứng của hắn vào sâu trong cơ thể.
“Ưm… Lão công… sướng quá…” Cô rên rỉ, đầu ngả ra sau, khuôn mặt tràn ngập khoái cảm mê dại.
Trạm Lâu dùng cánh tay trái còn lại ôm chặt eo cô, thúc mạnh từ dưới lên. “Con đĩ nhỏ này, hôm nay đi chợ lâu thế? Có phải muốn trốn anh không?”
“Không có… Em chỉ mua đồ ăn anh thích… Á… sâu quá… Đâm chết em rồi…”
“Ngoan, kẹp chặt vào. Cả đời này em đừng hòng rời khỏi cái dương vật này. Em là cái lồn chuyên dụng của anh, hiểu không?”
“Hiểu… Em là của anh… Vĩnh viễn…”
Lục Quảng Thanh chết sững. Hắn nhìn thấy sự hạnh phúc bệnh hoạn trên gương mặt cô gái mà hắn từng muốn cứu. Cô không bị ép buộc. Cô đang tận hưởng. Cô đã hoàn toàn bị Trạm Lâu thuần hóa, tẩy não, biến thành một nô lệ tình dục tự nguyện.
Hắn thấy Trạm Lâu cúi xuống, hôn lên ngực cô, rồi nhìn thẳng ra cửa sổ, nơi Lục Quảng Thanh đang ẩn nấp. Ánh mắt Trạm Lâu sắc lẹm, nhếch mép cười đầy khiêu khích và ngạo mạn. Hắn biết có người đang nhìn, và hắn muốn cho kẻ đó thấy chiến thắng tuyệt đối của mình.
Lục Quảng Thanh run rẩy, lùi lại. Con dao trên tay hắn rơi xuống đất. Hắn nhận ra mình đã thua. Không phải thua về vũ lực, mà thua về tâm lý. Tỉnh Mịch Hà đã chết, người phụ nữ trong kia chỉ là một con rối hạnh phúc trong tay ác quỷ.
Hắn quay lưng bỏ chạy, chạy khỏi thị trấn ma quái này, chạy khỏi sự thật tàn khốc.
Bên trong căn nhà, Trạm Lâu cười lớn, bế bổng Tỉnh Mịch Hà lên, đi về phía phòng ngủ.
“Lão công, anh cười gì thế?” Mịch Hà hỏi, vòng tay ôm cổ hắn.
“Cười một con chuột nhắt vừa chạy mất.” Hắn đặt cô xuống giường, đè lên người cô. “Kệ nó đi. Giờ là lúc chúng ta tạo ra một đứa bé. Em đã hứa sẽ sinh con cho anh mà, đúng không?”
“Vâng… Em muốn sinh con cho anh… Hãy làm em có thai đi…” Cô mở rộng hai chân, đón nhận sự xâm nhập thô bạo của hắn một lần nữa.
Cánh cửa đóng lại, nhốt chặt họ trong thế giới riêng biệt của dục vọng và sự chiếm hữu vĩnh cửu. Ở nơi đó, không có đúng sai, chỉ có sự phục tùng và khoái lạc triền miên. Họ sẽ sống hạnh phúc mãi mãi, trong cái lồng giam do chính họ tạo ra.
(HẾT)

Bình luận (0)

Để lại bình luận