Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dòng chất lỏng trắng đục, nóng hổi và đặc quánh tràn ra, xối xả lấp đầy hoa huyệt non nớt của người con gái. Tiếng thét chói tai của Bạch Mộc dường như bị mắc kẹt nơi cổ họng, vỡ vụn thành những tiếng nức nở nghẹn ngào. Bụng dưới nàng run rẩy, co rút từng cơn kịch liệt, như thể mọi dây thần kinh đều đã bị khoái cảm thiêu đốt đến tê liệt. Giờ phút này, nàng chẳng còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ bất cứ điều gì nữa. Cả thế giới trong mắt nàng chỉ còn lại cảm giác về dòng tinh dịch mát lạnh, mang theo hơi thở của loài ma cà rồng, đang róc rách chảy tràn trong cơ thể, len lỏi vào từng nếp gấp sâu kín nhất.
Môi răng tách rời, kéo theo một sợi chỉ bạc long lanh, mỏng manh nhưng đầy dâm mị nối liền giữa hai khuôn miệng vừa trải qua một trận cuồng hoan. Bạch Mộc hoảng hốt, lật người nằm ngửa trở lại trên chiếc giường êm ái, lồng ngực phập phồng kịch liệt tìm kiếm chút không khí.
Dương vật thô to, gân guốc chậm rãi rút ra ngoài. Cảm giác trống rỗng ập đến đột ngột khiến nàng khẽ rùng mình. Dòng chất lỏng hỗn hợp giữa tinh dịch và mật ngọt, mất đi “nút chặn” khổng lồ, bắt đầu chầm chậm trào ra khỏi miệng huyệt sưng đỏ, chảy dọc theo kẽ mông trắng ngần, thấm ướt cả một mảng ga giường.
Luis không vội rời đi. Hắn cúi xuống, đôi môi lạnh lẽo mà quyến rũ hôn lên đầu gối nàng, rồi chậm rãi di chuyển lên bẹn đùi, lướt qua những vùng da thịt nhạy cảm nhất, tiến dần đến mép háng. Hắn ghé sát vào âm hộ bé nhỏ đang hé mở, nơi đó bị hắn giày vò đến đỏ ửng, sưng tấy trông thật đáng thương, nhưng lại toát lên vẻ mời gọi chí mạng. Hai cánh hoa e ấp không khép lại được, vẫn còn rỉ ra từng dòng dịch trắng đục hỗn tạp.
Đôi mắt màu đỏ thẫm của hắn tối sầm lại, hừng hực ngọn lửa chiếm hữu. Hắn cúi đầu, răng nanh sắc bén kề sát vào bắp đùi non mềm của nàng, không chút do dự cắn xuống. Một dấu ấn đỏ tươi hiện lên trên làn da trắng tuyết, như một lời tuyên bố chủ quyền vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
________________

Ánh đèn tường mờ ảo hắt lên những bức tranh cổ kính dọc hành lang, tạo nên những bóng đen dài ngoằng, ma quái. Toàn bộ lâu đài chìm trong sự tĩnh lặng đến rợn người, như thể đang nín thở chờ đợi một điều gì đó.
Bạch Mộc bước đi rất chậm, mỗi bước chân đều kéo theo cơn đau ê ẩm từ thắt lưng truyền xuống. Vừa đến cửa phòng, nàng tình cờ chạm mặt Aumont. Gã quản gia với mái tóc vàng óng ả đang bưng khay cơm trưa, tay giơ lên chuẩn bị gõ cửa.
Thấy Bạch Mộc, Aumont thoáng giật mình, nhưng rất nhanh lấy lại vẻ điềm tĩnh giả tạo. Ánh mắt gã rơi xuống cổ tay mảnh khảnh của nàng, nơi chiếc vòng bạc tinh xảo đang tỏa sáng lấp lánh. Khóe miệng gã khẽ nhếch lên, nở một nụ cười đầy ẩn ý và châm biếm: “Chà, có cả ‘giấy thông hành’ cơ đấy. Cô quả là một con người biết tận dụng thời gian, chẳng để lãng phí dù chỉ một giây.”
Bạch Mộc lười biếng chẳng buồn đáp lại sự mỉa mai trong lời nói của gã. Nàng giật lấy khay đồ ăn trên tay gã, rồi trở tay đóng sầm cửa lại, bỏ mặc Aumont đứng trơ trọi giữa hành lang hun hút gió lùa.
Chiếc vòng bạc trên cổ tay này cho phép nàng đi lại tự do trong khắp lâu đài, trừ những khu vực cấm địa. Nó giống như một tấm kim bài miễn tử, một tờ giấy thông hành quyền lực. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là nàng đã phải bán rẻ cơ thể mình, dùng sự trong trắng và tôn nghiêm để đổi lấy nó.
Cảnh tượng những đêm hoan lạc trước đó hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Tiếng da thịt va chạm, tiếng rên rỉ cầu xin, và cả cái cảm giác bị xâm chiếm đến tận cùng. Bạch Mộc đưa tay xoa xoa vành tai đang nóng hổi của mình, cố gắng xua đi những hình ảnh xấu hổ ấy. Nàng bưng mâm đồ ăn đến bên cửa sổ, ngồi xuống chiếc ghế bành, thẫn thờ nhìn ra màn tuyết trắng xóa bên ngoài.
Sau bữa tối, khi màn đêm đã buông xuống, nàng lại cầm cuốn sách lịch sử lên, lật từng trang đọc để giết thời gian. Bỗng nhiên, từ góc tối của căn phòng, một con dơi nhỏ màu đen tuyền bay ra, đung đưa lắc lư rồi nhẹ nhàng đậu xuống vai nàng.
Người con gái giật mình thon thót, suýt chút nữa đánh rơi cuốn sách, nhưng lại chẳng dám xua đuổi nó đi. Nàng nghiêng đầu, cảnh giác quan sát sinh vật nhỏ bé này.
Nó chỉ to cỡ lòng bàn tay, bộ lông đen mượt mà, vài sợi lông tơ xù xù rụng xuống vương trên vai áo nàng. Giờ đây, nó đang vươn cái cổ nhỏ xíu, mở to đôi mắt màu đỏ rực như hai hạt lựu, tò mò nhìn vào nội dung trong cuốn sách nàng đang cầm. Không hiểu sao, nhìn bộ dạng ngây ngô ấy, Bạch Mộc lại thấy có chút dễ thương kì lạ, khác hẳn với vẻ đáng sợ của những con dơi khổng lồ nàng từng thấy.
Nàng thử vươn ngón tay trỏ lại gần. Con dơi nhỏ không hề né tránh, ngược lại còn dụi dụi cái đầu nhỏ vào ngón tay nàng, cọ qua cọ lại đầy nũng nịu, mang lại cảm giác nhột nhạt và ấm áp.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận