Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh nắng rực rỡ cuối ngày dần khuất sau bức tường thành cao ngất, để lại những vệt màu cam đỏ yếu ớt trên bầu trời. Ánh sáng bên trong căn phòng cũng theo đó mà lụi tàn, nhường chỗ cho bóng tối len lỏi vào từng ngóc ngách.
Bạch Mộc đứng dậy, định bụng đi thắp sáng chân đèn để xua tan không khí u ám. Nhưng đúng lúc đó, từ trong góc tối, một bầy dơi đen kịt hiện ra, tụ tập lại, bu kín thành một khối đen đặc quánh. Từ trong đám hỗn độn ấy, một bàn tay trắng trẻo với những khớp xương rõ ràng, đẹp như tạc tượng vươn ra.
Ngón tay thon dài lướt qua, thắp sáng chân đèn trước nàng một bước. Một đốm lửa nhỏ bùng lên từ tim nến, nhảy múa lung linh, soi sáng khuôn mặt người đàn ông vừa xuất hiện.
Mái tóc rối bù lòa xòa trên trán thường ngày nay đã được chải chuốt gọn gàng ra sau, để lộ vầng trán cao và sáng. Ánh nến chập chờn chiếu rọi vào sống mũi cao thẳng tắp, tựa như đỉnh núi kiêu hãnh không thể vượt qua, đổ một cái bóng sâu thẳm lên gò má hắn. Đôi mắt màu nâu đỏ đậm, sâu hun hút như vực thẳm, được che phủ bởi hàng lông mi dày và dài, lúc này đang hơi rũ xuống, tạo nên vẻ trầm mặc, bí ẩn.
Hắn mặc một bộ âu phục đen tuyền, cắt may tinh tế, từng đường kim mũi chỉ đều ôm sát lấy cơ thể, tôn lên bờ vai rộng và những đường nét cơ bắp rắn chắc ẩn sau lớp vải. Trông hắn lúc này toát lên vẻ quý tộc, lịch lãm nhưng cũng đầy nguy hiểm.
Ánh mắt Bạch Mộc lướt từ cằm hắn xuống đến tận… đáy quần. Nàng vội vã đưa tay lên sờ chóp mũi che giấu sự bối rối, chậm rãi dời tầm mắt đi nơi khác. Thú thật, nàng chưa bao giờ thấy hắn ăn mặc chỉn chu, trang trọng như thế này. Thường ngày, hắn chỉ toàn khoác lên người những bộ đồ ngủ lụa là, thoải mái và có phần lười biếng.
Bạch Mộc suy nghĩ một chút, lấy hết can đảm hỏi: “Chàng… định ra ngoài à?”
Luis gật đầu nhẹ, giọng nói trầm thấp vang lên: “Ta định ra ngoài một thời gian, có chút việc cần xử lý.”
Hắn nhìn con dơi nhỏ đang đậu trên vai nàng, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn đôi chút: “Lúc ta không có ở đây, nó sẽ là người bảo vệ em.”
Con dơi nhỏ vẫn lười biếng cọ cọ vào bên gáy trắng ngần của nàng. Nó dường như đang cực kỳ hưởng thụ mùi hương thơm ngọt, quyến rũ trên cơ thể người con gái này. Nhận thấy ánh mắt của chủ nhân, nó khẽ vỗ cánh một cái như để xác nhận mệnh lệnh.
Luis khẽ ho một tiếng, vẻ mặt có chút mất tự nhiên khi thấy “thú cưng” của mình lại mê mẩn mùi hương của nàng đến thế. Hắn đặt chân đèn xuống bàn, xoay người định rời đi. Nhưng vừa đi được vài bước, như không kìm lòng được, hắn bỗng quay ngoắt lại.
Cánh tay rắn chắc vòng qua eo nhỏ, kéo nàng sát vào lòng. Hắn cúi đầu, hung hăng cắn vào môi nàng một cái. Vết cắn mang theo sự chiếm hữu và luyến tiếc, có hơi sâu khiến Bạch Mộc nhíu mày vì đau. Khóe miệng nàng rỉ ra một ít sợi tơ máu đỏ tươi, tanh nồng vị sắt nhưng lại ngọt lịm.
Đầu lưỡi lạnh lẽo của hắn lập tức lướt qua, liếm láp lấy khóe miệng nàng, cuốn đi những giọt máu ấy, xoa dịu cơn đau. Hắn mút mát cho đến khi không còn vị máu nữa mới chịu tách ra.
Bàn tay to lớn vuốt ve mái tóc đen mượt xõa trên vai nàng, giọng hắn trầm khàn căn dặn: “Cẩn thận một chút. Ở yên trong phòng, đừng chạy lung tung bên ngoài. Hiểu không?”
Tiếng vó ngựa lộc cộc xa dần rồi tắt hẳn, trả lại cho lâu đài sự tĩnh mịch vốn có. Bạch Mộc nhìn cánh cửa gỗ nặng nề đang chầm chậm đóng lại, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên một nụ cười rạng rỡ.
Đây chẳng phải là thời cơ tốt nhất để tìm cách trốn thoát sao? Không còn Luis giám sát, cơ hội ngàn năm có một!
Nàng cầm đèn dầu lên, bắt đầu hành trình khám phá đường đi ở tầng một. Vì đang là ban ngày, lại thêm việc chủ nhân đi vắng, nên hầu như chẳng thấy bóng dáng ai. Cái đại sảnh rộng lớn, lộng lẫy là thế nhưng lại trống vắng, lạnh lẽo, tiếng bước chân của nàng vang vọng nghe rõ mồn một.
Cửa chính đóng chặt. Bạch Mộc thử dùng hết sức bình sinh đẩy thử. Cánh cửa gỗ dày nặng, được gia cố bằng sắt đen vẫn bất động, không chút nhúc nhích. Nàng thở dài, không cố chấp nữa mà xoay người tìm một lối thoát khác.
Cầu thang dẫn từ tầng một lên tầng hai uốn lượn hình vòng cung ở hai bên sảnh. Bên phải chân cầu thang, khuất sau một bức tượng đá, có một cánh cửa đang khép hờ. Bạch Mộc ghé mắt nhìn qua khe hở, bên trong tối đen như mực, chẳng nhìn rõ thứ gì.
Ngón tay nàng đẩy nhẹ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra tiếng “két…” chói tai kéo dài, nghe như tiếng rên rỉ của một linh hồn già cỗi.
Nàng khom lưng bước vào. Hóa ra đây là một căn bếp. Mặt bàn đá cẩm thạch sạch bong không tì vết, mọi thứ dụng cụ đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp đến mức ám ảnh. Bên cạnh bồn rửa là vài chiếc bát đĩa vừa được rửa sạch, những vệt nước còn chưa kịp khô. Trên giá gỗ là những giỏ rau củ tươi ngon đủ loại.
Phía sau giá để đồ, Bạch Mộc phát hiện một khe tối dẫn đến một cánh cửa khác. Gió lạnh lùa vào qua khe cửa, mang theo hơi thở của tự do. Nàng đẩy cửa bước ra. Ánh nắng chói chang ập vào khiến nàng phải đưa tay lên che mắt, đợi đến khi quen dần mới dám nhìn.
Trước mắt nàng là một con đường mòn được lát bằng gạch và đá thô, uốn lượn dẫn thẳng vào khu rừng rậm rạp. Bên ngoài bìa rừng là những bức tường thành cao sừng sững, bao quanh lãnh địa như một nhà tù kiên cố. Trên nền tuyết trắng vẫn còn đọng lại vài dấu vết bánh xe ngựa vừa chạy qua.
Bạch Mộc lần theo dấu vết đó, đi đến cuối con đường, nơi bị chôn vùi trong bóng tối của những bức tường cao ngất.
“Đi xem không? Đi nhé?”
Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói thì thầm, ma mị và giễu cợt. Hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy nàng, khiến lông tơ toàn thân nàng dựng đứng. Cảm giác tê dại lan từ sống lưng lên đến tận đỉnh đầu. Ngọn đèn dầu trên tay nàng rơi xuống đất, vỡ tan tành.
“Bịch!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận