Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cái tát ấy tuy không mạnh, nhưng đủ để khiến không gian như ngưng đọng lại. Luis sững sờ trong giây lát.
Ý thức dần dần minh mẫn trở lại, xuyên qua màn sương mù của cơn khát máu. Cái tát bất ngờ này khiến hắn nhíu chặt mày. Trong đôi mắt đỏ ngầu, ngoài sự ham muốn dục vọng điên cuồng, giờ đây còn nhen nhóm thêm một ngọn lửa giận dữ.
Hắn buông “đồ ăn” ngon ngọt ra, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm tìm kiếm kẻ to gan lớn mật dám càn rỡ với mình.
Nhưng khi ngẩng lên, đập vào mắt hắn không phải là kẻ thù nào, mà chỉ là Bạch Mộc. Nàng đang nằm đó, nước mắt chảy đầm đìa, ướt đẫm cả gối, mũi sụt sịt khóc thút thít không ngừng như một đứa trẻ bị bắt nạt.
Dựa vào thị lực siêu phàm của huyết tộc có thể nhìn xuyên màn đêm, hắn nhìn thấy chóp mũi thanh tú của nàng giờ đây đã đỏ ửng lên, sưng tấy. Cơ thể nàng run lẩy bẩy, co rúm lại thành một khối nhỏ xíu, yếu ớt và đáng thương vô cùng.
Cơn giận dữ trong lòng Luis nhanh chóng tan biến như tuyết gặp nắng. Hắn quên béng đi chuyện mình vừa bị tát, cũng quên luôn kẻ đã càn rỡ xấc láo với mình. Hắn chậm rãi cúi xuống, cụng trán mình vào trán nàng, động tác dịu dàng đến lạ lùng để trấn an con mồi đang hoảng loạn.
Hắn mút nhẹ lên khóe mắt nàng, hôn lên những giọt nước mắt mặn chát. Ngón tay thon dài gạt đi những lọn tóc đen ướt đẫm nước mắt đang dính bết vào một bên má nàng.
“Xin chàng… Đừng như thế… Em vẫn còn sợ… Hức…”
Bạch Mộc nức nở, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, cầu xin sự thương xót từ hắn. Nàng học theo cách hắn từng làm, chủ động rướn người lên, run rẩy đặt một nụ hôn vụng về lên môi hắn. Nước mắt nàng chảy dài, thấm ướt cả gương mặt lạnh lẽo của hắn.
“Xin chàng…” Nàng khe khẽ nỉ non, vùi đầu vào lồng ngực rắn chắc nhưng lạnh lẽo ấy, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần, yếu ớt như hơi thở của con mèo sắp chết: “Em sợ… Thật sự rất sợ…”
Màu đỏ thẫm trong mắt Luis dần dần tan đi, khôi phục lại màu nâu đỏ thâm trầm, bình tĩnh như ngày thường.
Hắn vòng tay ôm chặt lấy nàng, cảm nhận cơ thể nhỏ bé đang run lên từng đợt trong lòng mình. Nhìn nàng túm chặt lấy vạt áo hắn như túm lấy chiếc cọc gỗ duy nhất giữa dòng nước lũ, hắn khẽ híp mắt lại, che giấu cảm xúc phức tạp bên trong.
Hơi thở của nàng dần ổn định hơn, nhưng lông mày thanh tú vẫn nhíu chặt vì đau đớn và sợ hãi. Khóe mắt vẫn còn đọng lại vài giọt lệ chưa kịp lăn xuống.
Ngón tay hắn nhẹ nhàng gạt đi giọt lệ trong suốt ấy. Người trong lòng cũng theo đó mà run lên một cái.
“Lạnh…” Nàng thều thào.
Luis sững sờ một chút. Giây sau, hắn nhanh chóng cởi chiếc áo choàng lông dày sụ của mình ra, quấn chặt lấy người nàng, bọc nàng kín mít như một cái kén tằm.
Bạch Mộc vùi mặt vào trong cổ áo lông mềm mại, ấm áp. Gương mặt nàng lúc này đã cắt không còn giọt máu, trắng bệch như tờ giấy. Đôi môi tái nhợt, khô khốc hơi hé mở vì thiếu nước và kiệt sức.
Con người… vốn là sinh vật yếu ớt, mỏng manh như thế đấy. Chỉ cần một chút tổn thương cũng có thể vỡ vụn.
Luis bỗng nhớ về mùa đông năm đó, rất nhiều năm về trước. Ký ức mà hắn suýt chút nữa đã lãng quên trong dòng chảy vô tận của thời gian bất tử. Khi ấy… hắn chính là mùa đông khắc nghiệt nhất đối với con người.
Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán nàng một cái thật trân trọng. Luis ôm nàng, ngồi im lặng như tượng đá một lúc lâu trong bóng tối. Sau cùng, hắn kề sát vào tai nàng, thì thầm một câu xin lỗi chỉ có mình hắn nghe thấy: “Xin lỗi…”
________________

Sáng hôm sau.
Những bông tuyết trắng xóa rơi xuống cành cây tuyết tùng cổ thụ, lấp lánh như kim cương dưới ánh mặt trời rực rỡ. Bông tuyết men theo những phiến lá kim xanh thẫm, trượt xuống mặt đất, tạo thành những cái hố nhỏ xíu trên nền tuyết dày.
Trên ban công tầng cao nhất của lâu đài.
Có người mở tấm rèm nhung dày nặng, bước ra ngoài. Cơn gió lạnh buốt, khô khốc quất vào mặt khiến đầu óc đang hỗn loạn, nặng trĩu của Bạch Mộc dần trở nên tỉnh táo hơn đôi chút.
Bạch Mộc đứng trên ban công, tay vịn vào lan can đá lạnh lẽo, phóng tầm mắt nhìn ra xa. Nàng đứng đó rất lâu, để mặc gió tuyết vờn quanh mái tóc, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng thúc giục trầm thấp vang lên sau lưng.
“Em đứng ở đó lâu lắm rồi đấy.”
“Không khí ở đây rất tuyệt.”
Bạch Mộc không ngoảnh đầu lại. Nàng thản nhiên nhìn theo một con chim lam đang chao liệng bên ngoài bức tường thành, mở miệng trả lời cho có lệ.
“Bên ngoài rất lạnh.” Giọng hắn vẫn kiên nhẫn.
“Em mặc áo choàng rồi.” Nàng kéo chặt chiếc áo choàng lông dày sụ trên người.
“Phải uống thuốc khi còn nóng.”
“Lạnh một chút cũng không sao cả.”
Người đàn ông im lặng. Hắn đứng phía sau bức rèm cửa, trong bóng râm, chậm chạp không nói tiếp.
Bạch Mộc ỷ lại việc có ánh nắng mặt trời – khắc tinh của ma cà rồng – đang bao bọc lấy mình nên mới cả gan trả treo, bướng bỉnh với hắn như thế. Chứ nếu là bình thường, nàng đâu dám hó hé nửa lời.
Người con gái lười biếng vươn vai, ưỡn cái eo thon thả, nhoài người ra ngoài lan can để tìm kiếm con đường thoát thân. Ở độ cao này, nàng có thể dễ dàng nhìn thấy cánh cửa nhỏ khuất sau khu bếp, nơi nàng từng nuôi hi vọng trốn thoát. Cái ổ khóa sắt to tướng, đen sì vẫn nằm chình ình ở đó, chướng mắt vô cùng, dập tắt mọi ảo tưởng của nàng như thuở ban đầu.
Bạch Mộc bĩu môi thất vọng. Nàng vịn lấy tay vịn, ngửa người ra phía sau. Ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào mặt khiến nàng phải nheo mắt lại. Bỗng nhiên, mũi nàng ngứa ngáy dữ dội.
“Hắt xì!”
Nàng hắt hơi một cái rõ to. Âm thanh không lớn lắm, nhưng đủ để phá vỡ sự giằng co im lặng.
Ngay lập tức, một bàn tay rắn chắc từ trong bóng tối vươn ra, túm lấy nàng, kéo mạnh trở về phòng. Ánh sáng rực rỡ vụt tắt, thay vào đó là bóng tối quen thuộc. Nàng chỉ đành dựa vào vai Luis, chớp chớp mắt để thích ứng với sự thay đổi ánh sáng đột ngột.
Luis bế bổng nàng lên, dễ dàng như bế một con búp bê bông, đặt nàng xuống giường. Hắn lấy chăn bông bọc kín mít nàng lại, chỉ chừa mỗi cái đầu lộ ra ngoài. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, chắc chắn nàng đã được ủ ấm, lúc này hắn mới hài lòng cầm chiếc cốc thuốc trên bàn đưa cho nàng.
Thuốc đã hơi nguội, không còn bốc khói nghi ngút nữa, nhưng điều đó cũng không ngăn được cái mùi vị đắng chát, nồng nặc thảo dược tỏa ra từ thứ chất lỏng đen ngòm ấy.
Hai mùi hương xung đột nhau: mùi thơm của chăn đệm và mùi thuốc đắng ngắt. Lại thêm việc không nhìn rõ màu sắc cụ thể trong ánh sáng lờ mờ, Bạch Mộc theo bản năng nhăn mặt, chống cự cái ly chứa chất lỏng không xác định này.
“Gì vậy? Không uống… Đắng lắm…” Nàng quay mặt đi, mím chặt môi không cho thứ đó chạm vào.
Nhưng ngay sau đó, người con gái đã bị hắn ôm trọn vào lòng. Một tay hắn giữ chặt gáy nàng, tay kia bóp nhẹ hai bên má khiến nàng buộc phải mở miệng. Hắn dứt khoát đổ thứ nước đắng ngắt ấy vào miệng nàng, ép nàng nuốt xuống.
“Ưm… ưm…”
Vị đắng chát xâm chiếm khoang miệng, khiến gương mặt nàng nhăn nhúm lại, nước mắt chực trào ra. Nhưng ngay khi nàng vừa nuốt xong, hắn đã nhanh tay nhét một viên chocolate vào miệng nàng.
Hương vị ngọt ngào, thơm lừng của chocolate tan chảy trên đầu lưỡi, miễn cưỡng xua tan đi cái vị đắng khó chịu ban nãy. Lúc này, cơ mặt Bạch Mộc mới giãn ra đôi chút. Nàng nhai viên chocolate, ngoan ngoãn nằm im để mặc cho hắn ôm mình, tận hưởng chút dư vị ngọt ngào hiếm hoi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận