Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong căn bếp rộng lớn sặc mùi thực phẩm tươi sống. Một người đàn ông lạ mặt, vóc dáng vạm vỡ, mặc chiếc áo khoác da thú thô kệch đang bận rộn gánh hàng đi qua đi lại. Gã ta nghe thấy tiếng bước chân vội vã chạy đến cũng không thèm ngẩng đầu lên, chỉ tập trung lo sắp xếp đống rau củ, thịt thà trong tay mình.
Trong bếp, ngoài người đàn ông giao hàng lạ mặt này thì còn một cô hầu gái nữa đang đứng kiểm kê. Cô hầu gái đang chăm chú theo dõi từng hành động của người đàn ông, tay cầm cuốn sổ ghi chép. Lúc nhìn thấy Bạch Mộc xuất hiện với vẻ mặt hớt hải, cô ta hơi cúi đầu chào một cách kính cẩn nhưng xa cách.
Nhưng giờ đây, trong mắt Bạch Mộc chẳng còn ai khác, chỉ có luồng ánh sáng rực rỡ, chói chang đang hắt vào từ cánh cửa mở toang bên ngoài kia. Đó là ánh sáng của tự do!
Nếu người đàn ông này có thể vào, thì có nghĩa là cánh cửa ấy sẽ được mở vào một khoảng thời gian nhất định trong ngày. Nếu nàng lẻn ra ngoài, trốn vào trong xe ngựa…
Nàng ngập ngừng, bước từng bước dò xét về phía cửa, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sau đó, nàng dừng lại cách cánh cửa vài bước, nín thở chờ đợi.
Cô hầu gái dường như không nghi ngờ gì, vẫn đứng yên tại chỗ. Sau khi kiểm xong hàng, ả ta lấy từ trong tạp dề ra một túi tiền nặng trĩu, đưa cho người đàn ông.
Ngoài cửa, người đàn ông nhận lấy túi tiền, kiểm tra sơ qua rồi cất vào ngực áo. Anh ta xoay người, leo lên cỗ xe ngựa cũ kỹ, nhẹ nhàng kéo dây cương.
“Hí…!” Con ngựa hí lên một tiếng, bắt đầu di chuyển.
Tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên, ngày một xa dần. Ánh mắt của Bạch Mộc cũng dính chặt theo chiếc xe ấy, đôi chân vô thức nhấc lên, bước ra khỏi ngưỡng cửa, lao về phía ánh sáng.
Nhưng ngay khi nàng vừa bước chân ra ngoài, chưa kịp hít thở không khí tự do, thì bỗng có một bàn tay từ đâu xuất hiện, nắm chặt lấy cánh tay nàng, kéo giật ngược cả người nàng lại vào trong bóng tối.
“Bịch!”
Nàng đâm sầm vào một lồng ngực vững chãi nhưng lạnh lẽo thấu xương. Một bàn tay rắn chắc tự nhiên vòng qua eo nàng, giữ chặt không cho nàng thoát. Người đàn ông phía sau cúi xuống, híp mắt hít hà mùi hương thơm ngát tỏa ra từ mái tóc nàng.
“Chạy trốn cũng không phải ý kiến gì ​​hay đâu, cô bé ạ.”
Giọng nói cợt nhả, đầy nguy hiểm vang lên bên tai. Mái tóc vàng óng ả đập vào tầm mắt nàng. Đôi mắt màu hổ phách lạnh lùng kia khiến nàng ớn lạnh cả người, da gà nổi lên từng đợt.
Là Heyman!
“Sợ rồi ư? Em quả là dễ thương mà. Run rẩy như con thỏ nhỏ vậy.”
Heyman cầm lấy một lọn tóc đen của nàng, đưa lên mũi ngửi rồi hôn nhẹ, động tác vừa biến thái vừa lịch thiệp một cách quái đản. Giây sau, gã buông bàn tay đang ôm eo nàng ra, như thể đang chơi trò mèo vờn chuột.
Gông cùm xiềng xích biến mất. Bạch Mộc chớp lấy thời cơ ngàn vàng, không suy nghĩ nhiều, lao vụt ra ngoài cửa, muốn chạy theo chiếc xe ngựa, muốn lao đến nơi duy nhất có thể đưa nàng rời khỏi địa ngục này.
Nhưng còn chưa chạy được mấy bước, nàng lại bị gã túm lấy eo, nhấc bổng lên rồi bắt trở về như bắt một con gà con.
“… Lai! Ưm… Buông…”
Tất cả tiếng kêu cứu trong miệng đều bị bàn tay to lớn của gã chặn lại. Bạch Mộc trừng mắt nhìn gã đầy căm hận, nàng gồng mình lên, thủ thế chuẩn bị vùng dậy, cào cấu, cắn xé, vật lộn sống mái với tên điên này.
Dù sao Luis vẫn đang ở trong lâu đài. Chỉ cần nàng gây ra tiếng động lớn, hoặc chảy máu, ngửi thấy mùi máu tươi thì chắc chắn hắn sẽ đến đây nhanh thôi… Giữa hai con quỷ, nàng thà chọn con quỷ quen thuộc còn hơn.
Nhưng người đàn ông dường như đoán được ý định của nàng. Gã chỉ đơn giản bịt chặt miệng nàng lại, ghé sát vào tai nàng, bất mãn lẩm bẩm: “Cô đừng có hét. Ồn ào quá.”
Heyman nhìn quanh một vòng đầy cảnh giác, thì thầm đe dọa: “Cô đừng hét, nếu không ta giết cô ngay lập tức đấy. Bẻ gãy cái cổ xinh đẹp này dễ như bẻ cành cây khô vậy.”
“Ưm! Ưm!” Bạch Mộc lắc đầu, cố gắng giãy giụa.
“Giết người thủ tiêu đó. Dù sao ta cũng đang chán, hay là cô chơi với ta một lát được không? Chơi trò gì vui vui ấy?”
Chơi trò đuổi bắt sinh tử à? Tên biến thái này!
Bạch Mộc hung hăng trợn trắng mắt, liếc xéo gã.
Gã còn muốn nói gì đó, giở trò đồi bại gì đó, nhưng đột nhiên bị một bóng đen nhỏ xíu từ đâu bay tới tấn công tới tấp, ngắt lời gã.
Là con dơi hộ mệnh!
Nó điên cuồng lao vào cắn xé mái tóc vàng óng ả của gã, móng vuốt sắc nhọn cào cấu trên mặt, trên cổ gã, để lại những vết xước rướm máu.
“Á! Con súc sinh này!”
Gã thảm thiết kêu lên, buông bàn tay đang bịt miệng nàng ra để che chắn. Gã liên tục lùi về phía sau, ôm lấy đầu tóc bù xù đang bị con dơi mổ tới tấp. Gã vừa xua đuổi con dơi, vừa quay đầu lại, dùng ánh mắt đầy dâm dục và tiếc nuối liếc nhìn Bạch Mộc một lần cuối, đánh giá khắp cơ thể nàng từ trên xuống dưới.
“Lần tới ta lại đến tìm cô chơi tiếp. Chờ đấy!” Gã bỏ lại một câu đe dọa.
Một cái hố đen ngòm như mực xuất hiện trên mặt đất dưới chân gã. Bóng dáng của Heyman nhanh chóng hòa vào hố đen đó rồi biến mất tăm, như chưa từng tồn tại.
Giờ đây, ở nơi này chỉ còn lại một mình Bạch Mộc đứng thở dốc. Con dơi nhỏ bay vòng quanh người nàng một vòng như để kiểm tra xem nàng có bị thương không, giây sau, nó cũng tan biến vào trong không khí như một lớp bụi đen mờ ảo.
Bạch Mộc bình tĩnh lại, bước từng bước nặng nề đi đến cửa, nhìn về phía chiếc xe ngựa đang chỉ còn là một chấm nhỏ phía xa xa. Nàng do dự một chút, ánh mắt đượm buồn, rồi thu chân lại. Lần nữa, nàng xoay người, lầm lũi bước vào trong lâu đài giam cầm.
Trên tầng cao nhất, tấm rèm cửa nhung đỏ khẽ chuyển động. Một khe hở nhỏ được vén lên. Có ai đó đang đứng quan sát mọi cử chỉ, hành động của Bạch Mộc từ trên cao, ánh mắt lạnh lùng và chiếm hữu. Lúc thấy nàng lùi lại, không bỏ chạy nữa, bàn tay đó mới buông rèm ra. Tấm rèm khẽ đung đưa rồi trở lại trạng thái tĩnh lặng.
Nàng vừa lết xác về đến phòng, ngồi phịch xuống ghế thì nghe thấy tiếng gõ cửa gấp gáp.
Cô hầu gái kính cẩn bước vào, thông báo rằng: Luis đang tìm nàng, có việc rất gấp.
Dựa vào suy nghĩ “kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”, “ăn nhờ ở đậu thì phải biết cúi đầu”, Bạch Mộc vội vàng đứng dậy, lao đến phòng hắn không ngừng nghỉ.
Vừa đến nơi, đẩy cửa bước vào, thứ đầu tiên đập vào mắt nàng là một cảnh tượng đầy “mỹ nam kế”.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận