Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng ngủ một giấc rất sâu, kéo dài từ chiều hôm trước đến tận sáng sớm hôm sau. Một đêm không mộng mị.
Khi Bạch Mộc mở mắt ra, trời vẫn còn tờ mờ sáng, không khí se lạnh. Theo thói quen đã hình thành trong những ngày qua, nàng quờ tay sang bên cạnh tìm kiếm hơi ấm quen thuộc.
Trống không.
Chỉ còn lại khoảng giường lạnh lẽo. Nàng ngồi dậy, nhìn quanh phòng. Vẫn không có ai. Căn phòng trống vắng đến lạ thường.
Bạch Mộc dần tỉnh táo lại. Nàng khoác chiếc áo choàng lụa lên người, chậm rãi bước xuống lầu. Cơn đau nhức từ bắp đùi và vùng kín ập đến nhắc nhở nàng về trận hoan ái điên cuồng tối qua. Hắn gặm cắn, giày vò nàng quá mạnh bạo, khiến bây giờ mỗi bước đi nàng đều phải hơi khom người, trông chẳng khác gì bà cụ tám mươi tuổi.
Aumont đang đứng dưới sảnh, lau chùi một bình hoa cổ. Thấy dáng điệu khổ sở của nàng, gã không giấu được vẻ chế giễu, chép miệng cảm thán: “Chậc chậc, hóa ra tuổi thọ và sức chịu đựng của con người lại ngắn ngủi và yếu ớt đến thế. Mới đó mà đã tàn tạ rồi.”
Bạch Mộc nghe rõ sự “vui vẻ” đầy ác ý trong giọng điệu của gã. Nàng bĩu môi, lờ đi sự châm chọc, hỏi thẳng: “Luis đâu rồi?”
“Cô nên gọi là đại nhân Luis.” Aumont chỉnh lại ngay, giọng nghiêm nghị.
Bạch Mộc đảo mắt, gằn giọng lặp lại từng từ một, đầy thách thức: “Xin hỏi, Luis, đại, nhân, vĩ, đại, đâu, rồi?”
Aumont lúc này mới hài lòng gật đầu, thong thả trả lời: “Bên phía lãnh thổ của loài người có một mụ phù thủy đang tác oai tác quái, gây rắc rối lớn nên Đại nhân đã đích thân đi giải quyết rồi.”
“Nhân loại?” Nàng nhíu mày ngạc nhiên. “Ma cà rồng cao quý như các người mà cũng rảnh rỗi đi giúp đỡ con người yếu ớt à? Mặt trời mọc đằng tây sao?”
“Tất nhiên là không rồi. Chúng tôi không làm từ thiện.” Gã cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng tôi đang ở trong một mối quan hệ hợp đồng cộng sinh. Chúng tôi hưởng dụng thức ăn và tài nguyên do con người cung cấp, đổi lại, chúng tôi sẽ giải quyết những rắc rối siêu nhiên mà súng đạn của họ không xử lý được.”
“Thỏa thuận công bằng mà, đúng không?”
Buổi chiều hôm đó.
Sau khi ăn uống no say, Bạch Mộc trở về phòng. Nàng lôi từ dưới gối ra mấy viên đá quý mà nàng đã lén lút “chôm” được từ phòng Luis mấy hôm trước. Tổng cộng có ba viên: một viên hồng ngọc, một viên sapphire và một viên kim cương thô. Viên lớn nhất to bằng quả trứng chim bồ câu, sáng lấp lánh đầy mê hoặc.
Sau khi rời khỏi cái lồng vàng này, tiền là thứ tuyệt đối không thể thiếu. Nếu không tìm được cách về thế giới cũ, thì ít nhất số đá quý này cũng đủ để nàng mua một căn nhà nhỏ ở vùng quê, sống an nhàn cả đời.
Nàng nghịch nghịch mấy viên đá trên tay, rồi lại cẩn thận nhét chúng vào cái túi vải nhỏ, buộc chặt lại, giấu kỹ vào trong ngực áo.
“Đang làm gì đấy? Giấu giếm cái gì thế?”
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ cợt nhả vang lên sát bên tai nàng. Bạch Mộc giật bắn mình, đánh rơi cái túi, cánh tay nổi hết da gà.
Heyman – gã em trai của Luis – đang đứng ngay sau lưng nàng, cúi người nhìn xuống với nụ cười nửa miệng quen thuộc. Gã liếc nhìn chiếc túi rơi dưới đất, tủm tỉm trêu chọc: “Mấy viên đá vụn vặt này không đủ cho cô xài đâu, cô bé tham lam ạ.”
Bạch Mộc vội vàng chộp lấy cái túi, lùi ra xa, cảnh giác nhìn chằm chằm vào gã như nhìn một con thú dữ.
“Đừng căng thẳng thế mà.” Gã dang hai tay ra vẻ vô tội. “Ta đã hứa với anh trai yêu quý là sẽ không chạm vào cô rồi. Ta là người giữ lời hứa.”
Bạch Mộc vẫn không tin, giữ khoảng cách an toàn. Heyman cũng chẳng lấy làm phiền lòng. Gã lười biếng đi đến chiếc ghế sofa, ngả người xuống, tay nghịch nghịch mấy chiếc cúc áo hình hoa hồng.
“Thần kỳ thật đấy. Một con người yếu ớt như cô thế mà vẫn sống sót đến tận bây giờ dưới tay anh ấy.”
Ánh mắt gã lưu luyến nhìn vào cổ nàng, nơi những dấu hôn xanh tím chi chít chồng lên nhau. Gã giật mình, rồi phá lên cười thích thú: “Cô làm chuyện đó với anh ấy rồi à? Chà chà…”
Gã chống cằm, nheo mắt đánh giá hai vết răng nanh còn in hằn trên da thịt nàng: “Ta biết rồi. Chắc là kỹ năng trên giường của cô phải điêu luyện lắm mới giữ chân được anh ấy lâu thế. Hương vị chắc chắn là ngon tuyệt… Muốn nếm thử quá đi mất…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận