Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Muốn nếm thử quá…” Gã lẩm bẩm, ánh mắt thèm thuồng như muốn lột trần nàng ra.
Bạch Mộc cảm thấy buồn nôn trước ánh nhìn đó, nàng lặng lẽ lùi bước về phía cửa, định bỏ chạy. Nhưng Heyman đột nhiên ngồi thẳng dậy, hai mắt gã sáng lên như đèn pha ô tô.
Một luồng bóng tối từ đâu lao đến, nhanh như cắt nuốt chửng lấy tay nắm cửa mà Bạch Mộc định chạm vào. Nàng giật mình rụt tay lại. Bóng tối lan rộng, ép nàng phải lùi lại vào giữa phòng, đối diện với gã.
“Cô muốn ra khỏi đây đúng không?” Giọng gã trở nên nghiêm túc hơn, mang theo sự dụ dỗ chết người. “Ta có thể giúp cô.”
Bạch Mộc sửng sốt. Tim nàng đập mạnh. Tự do?
Nhưng nàng nhanh chóng lắc đầu, từ chối dứt khoát: “Không. Tôi không muốn. Tôi đang sống rất tốt.”
“… Gì cơ?” Vẻ mặt Heyman cứng lại, sự ngạc nhiên hiện rõ. “Cô rõ ràng muốn trốn mà. Ánh mắt cô không biết nói dối đâu.”
“Lúc nãy có nghĩ tới, nhưng hiện tại thì không.” Bạch Mộc đáp lạnh lùng. Nàng không phải kẻ ngốc. Ai mà tin được lời của một con quỷ chứ?
Mặt gã ta nháy mắt u ám đi, ngón tay thong thả lướt qua cúc áo, sát khí tỏa ra ngùn ngụt. Nhưng chỉ vài giây sau, gã lại bật cười, trở về vẻ ăn chơi trác táng thường ngày.
“Cô không tin ta thì thôi vậy. Tiếc thật.”
Gã không biết lấy từ đâu móc ra một cuộn giấy da cũ kỹ, ném cái “bộp” lên bàn trước mặt nàng.
“Bản đồ đấy. Hàng xịn.”
“Tốt hơn hết là cô không nên tùy tiện chạy trốn một mình mà không có sự chuẩn bị.” Gã nói tiếp, giọng điệu như đang kể chuyện ma. “Tất cả những con thú săn mồi bên ngoài bức tường kia đều là do anh trai ta nuôi dưỡng. Một con người thơm phức như cô mà bước ra đó, e là sẽ bị ăn tươi nuốt sống, không còn lại đến một mẩu xương vụn đâu.”
“Ta ấy à, chỉ là thấy thương hại cho cô thôi. Bị nhốt ở đây như chim trong lồng. Không chừng một ngày nào đó hắn ta chơi chán rồi, sẽ ném cô cho đám súc sinh kia làm bữa tối cũng nên. Chậc chậc, thật phí phạm nhan sắc.”
Gã lắc đầu, thở dài ra vẻ tiếc nuối. Rồi gã nghiêng đầu, nhìn nàng với ánh mắt ranh mãnh: “Yêu cầu của ta rất đơn giản. Ta giúp cô ra ngoài, đổi lại, ta chỉ muốn một chút máu của cô thôi. Một ly nhỏ, không chết được đâu.”
“Thế nên là, nếu cô thay đổi ý định thì có thể đến tìm ta bất cứ lúc nào. Nhất trí không?”
Gã biến mất, để lại Bạch Mộc với tấm bản đồ trên bàn.
Điều kiện mà Heyman đưa ra nghe rất hấp dẫn, một vụ giao dịch có vẻ hời. Nhưng Bạch Mộc vẫn cảm thấy không đáng tin chút nào. Dù sao thì, có con quỷ nào lại làm việc thiện không công?
Nàng run rẩy mở cuộn giấy ra, trải tấm bản đồ lên giường. Ở góc trái tấm bản đồ có bốn ký tự cổ màu vàng sẫm: ‘Dalves’ – tên của vùng đất này. Phần dưới bản đồ đánh dấu chi tiết các địa điểm: núi non, sông ngòi, và cả… một hình vẽ lâu đài nhỏ xíu nằm chênh vênh trên đỉnh núi.
Không cần đoán cũng biết đó là nơi nàng đang bị giam cầm. Xung quanh lâu đài là cả một cánh rừng già rộng lớn bao phủ. Ở giữa khu rừng có một ngôi làng nhỏ. Diện tích khu rừng lên đến hàng trăm dặm, và lâu đài này nằm ngay tại trung tâm, cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Nàng rùng mình khi nhớ lại những tiếng sói tru, những đôi mắt đỏ ngầu trong đêm. Heyman nói đúng, nếu chạy bộ ra ngoài thì chắc chắn là đi vào chỗ chết.
Nếu muốn ra ngoài an toàn, chỉ có một cách: Phải lợi dụng chiếc xe ngựa chở hàng của người đánh xe chuyên nghiệp vẫn hay ra vào lâu đài.
Bạch Mộc cuộn bản đồ lại, giấu kỹ nó chung với túi tiền đá quý.
Lần này Luis đi vắng lâu hơn mọi khi rất nhiều. Đã mười lăm ngày trôi qua mà chưa thấy bóng dáng hắn đâu. Nếu không phải ngày nào cũng thấy bản mặt khó ưa của Aumont, thì nàng đã tưởng hắn bỏ mạng ở nơi nào rồi.
Sự vắng mặt của hắn khiến cuộc sống của Bạch Mộc trở nên vô cùng nhàn nhã. Không bị hút máu, không bị hành hạ trên giường, nàng ăn ngủ điều độ, thành công tăng được hai cân thịt.
Mặc dù việc hắn đi vắng rất thuận lợi cho kế hoạch bỏ trốn, nhưng sâu trong lòng, nàng lại cảm thấy một nỗi lo lắng kỳ lạ. Thậm chí nửa đêm đang ngủ, nàng cũng giật mình tỉnh dậy, theo thói quen quờ tay sang bên cạnh tìm kiếm hơi lạnh quen thuộc, rồi hụt hẫng khi chỉ chạm vào khoảng không trống rỗng.
Cái hành động kì lạ này sao lại xuất hiện trên người nàng chứ? Chẳng lẽ nàng mắc hội chứng Stockholm rồi sao?
Sáng sớm hôm sau.
Trời vừa tờ mờ sáng, tiếng ồn ào khuân vác vọng lên từ dưới lầu đánh thức Bạch Mộc. Nàng xua tan những suy nghĩ lộn xộn, chạy ra ban công nhìn xuống.
Người đánh xe quen thuộc đang khuân một hộp gỗ lớn từ trên xe xuống. Hộp gỗ có vẻ không quá nặng, khi đặt xuống đất phát ra tiếng “lách cách” của kim loại va chạm.
Nàng vội vàng vào phòng, lấy cuốn sổ tay ghi chép (vật phẩm chôm được từ thư phòng) ra, nắn nót ghi lại thời gian.
“Ba ngày một lần. Đến trước bình minh, rời đi khi trời hửng sáng. Chở thực phẩm.”
Hôm nay hắn đến muộn hơn mọi khi. Chắc là có lý do gì đó.
Bạch Mộc ngồi đếm ngày trên cuốn lịch tự chế. Đếm đi đếm lại, tính ra Luis đã đi được mười tám ngày rồi.
Ả phù thủy đó mạnh đến thế ư? Mạnh đến mức giữ chân được một Đại ma cà rồng lâu như vậy?
Một vài hình ảnh kinh hoàng thoáng hiện lên trong đầu nàng: Luis bị thương tích đầy mình, máu chảy đầm đìa, bị treo lên, bị hành hạ…
Bạch Mộc tưởng tượng đến mê mẩn, lo âu. Đợi đến lúc nàng bừng tỉnh lại, thì ngòi bút đã đè mạnh xuống trang giấy từ lúc nào. Mực đen loang ra một mảng lớn, thấm đẫm trang giấy trắng, như một điềm báo chẳng lành.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận