Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày thứ mười tám.
Bạch Mộc đã chuẩn bị xong xuôi một túi hành lý nhỏ gọn: vài bộ quần áo, chút thức ăn khô và số đá quý. Nàng giấu nó kỹ dưới gầm giường.
Nàng lại đến phòng sách để tìm tiểu thuyết đọc giết thời gian và cũng để nghe ngóng tình hình. Lúc này, Aumont đang cầm chổi lông gà quét bụi trên các kệ sách cao. Bụi bay lơ lửng trong không khí, khiến Bạch Mộc không chịu nổi hắt hơi liên tục mấy cái.
“Hắt xì!”
Nàng đặt cuốn sách đã đọc xong về vị trí cũ, rồi chọn bừa một cuốn khác ôm vào lòng. Aumont thậm chí còn không thèm liếc nàng lấy một cái, vẻ mặt gã thờ ơ, lạnh lùng như tảng băng, coi nàng như không khí.
Bạch Mộc do dự một hồi, cắn môi, cuối cùng vẫn không kìm được tò mò mà mở miệng hỏi: “Ả phù thủy đó… rất lợi hại sao? Sao ngài ấy đi lâu thế?”
Cây chổi lông gà trên tay Aumont khựng lại giữa không trung. Gã im lặng một lúc, sau đó mới liếc nhìn nàng bằng nửa con mắt, khẽ cau mày, từ tốn đáp: “Không hẳn. Luận về thực lực chiến đấu thì ả không có cửa đánh lại Đại nhân. Chỉ là con tép riu.”
“Nhưng…” Gã dừng lại, ánh mắt thoáng vẻ lo âu hiếm thấy, “Ả rất khó giải quyết. Ả am hiểu tà thuật cổ xưa, và rất giỏi trong việc điều khiển tinh thần, tạo ra ảo giác… Đại nhân ngài ấy…”
Gã nuốt nửa câu sau vào trong, không muốn tiết lộ điểm yếu của chủ nhân cho con người này biết. Gã tiếp tục quét dọn, tiếng chổi soàn soạt nghe thật não nề.
Nhìn gã như thế, lòng Bạch Mộc bỗng chùng xuống.
“Húuuuuuuu…”
Đột nhiên, từ bên ngoài bức tường thành vọng lại tiếng sói tru thảm thiết. Từng tiếng, từng tiếng vang vọng, xuyên qua tấm kính cửa sổ, lùa vào tai nàng. Âm thanh ấy không giống tiếng tru gọi bầy bình thường, mà giống như tiếng khóc than, bi ai và đau đớn.
Đây là tình huống mà trước đây Bạch Mộc chưa từng gặp phải. Không những thế, âm thanh ấy đang di chuyển, ngày càng gần hơn, như thể đang bao vây lấy lâu đài.
Nàng nén nỗi bất an trong lòng, thắp một ngọn nến lên, rón rén bước ra hành lang xem xét. Ngoài cửa vắng lặng, chỉ có vài người hầu gái vội vã chạy qua chạy lại với vẻ mặt hoảng hốt.
Bạch Mộc nép sát vào tường, cố gắng giảm sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất, lần mò đi xuống lầu.
Cánh cửa chính to lớn đang từ từ khép lại. Trong ánh đèn nến mờ ảo, nhập nhoạng, Bạch Mộc nhìn thấy một bóng hình quen thuộc mà nàng đã mong chờ suốt gần hai mươi ngày qua.
Là Luis.
Nhưng bộ dạng của hắn lúc này thật thê thảm, nhếch nhác đến mức nàng suýt không nhận ra. Chiếc áo choàng đen sang trọng bị cháy xém một mảng lớn, quần áo rách te tua, loang lổ những vết máu nâu đen khô cứng. Hắn đi chân trần, mỗi bước đi đều để lại dấu máu trên sàn đá cẩm thạch.
Hắn lảo đảo bước vào, trạng thái tinh thần có vẻ cực kỳ tồi tệ. Đôi mắt hắn đờ đẫn, không có tiêu cự, cơ thể lắc lư như ngọn đèn trước gió, tưởng chừng có thể ngã gục bất cứ lúc nào.
Bạch Mộc sững sờ tại chỗ, chân chôn chặt xuống đất. Nàng nhìn hắn lảo đảo tiến lại gần mình. Ánh mắt hắn chậm rãi quét qua, rồi khóa chặt lên người nàng.
Đáy mắt Luis lóe lên những tia cảm xúc phức tạp: đau đớn, khao khát, và cả sự yếu đuối trần trụi. Hắn đứng lại, dang rộng hai tay về phía nàng, như một đứa trẻ đòi bế.
Bạch Mộc bị bộ dạng đáng sợ này của hắn dọa cho chết khiếp. Nàng cầm chặt chân đèn, lùi lại một bước, không dám đến gần.
Một lúc sau, một làn khói trắng bốc lên. Bóng dáng cao lớn, tiều tụy của hắn dần dần thu nhỏ lại ngay trước mắt nàng. Chỉ trong vài giây, hắn biến thành một cậu bé khoảng mười tuổi, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng đượm buồn. Hai tay hắn vẫn giữ nguyên tư thế dang rộng, chờ đợi.
Trái tim Bạch Mộc thắt lại. Nàng đặt chân đèn xuống, nhẹ nhàng bước tới, ngồi xổm xuống và ôm lấy cơ thể nhỏ bé ấy vào lòng.
Ngay khi được hơi ấm của nàng bao bọc, hắn nhắm mắt lại, dụi đầu vào hõm cổ nàng, thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Trong khoảnh khắc ấy, một câu hỏi chua xót hiện lên trong đầu Bạch Mộc: “Tại sao lại là tôi? Tại sao giữa bao nhiêu người, ngài lại chọn quay về tìm tôi?”
Nhìn những vết thương chằng chịt trên làn da non nớt của đứa trẻ, Bạch Mộc không biết phải đặt tay vào đâu để không làm hắn đau. Đặc biệt là vết thương ở dưới ngực trái, sâu hoắm, thịt bị lật ra ngoài, cháy đen, rỉ máu và mủ. Nó giống như bị một vũ khí cực kỳ sắc bén đâm nát, khuấy đảo bên trong.
Nếu là người thường, chắc chắn đã chết từ lâu rồi.
Luis nằm im lìm trên vai nàng, không nhúc nhích. Aumont đứng đó nhìn, nhưng tuyệt nhiên không có ý định giúp đỡ, chỉ lạnh lùng quan sát. Cuối cùng, Bạch Mộc phải hít một hơi thật sâu, dùng hết sức bình sinh của mình để bế bổng “đứa trẻ” nặng trịch này lên lầu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận