Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tấm thảm lông dưới chân mềm mại, nhưng bước chân Bạch Mộc lại loạng choạng. Bỗng nhiên, nàng trượt chân, ngã ngửa về phía sau. Cảm giác mất trọng lượng ập đến. Nhưng lưng nàng không chạm đất. Một đàn dơi từ đâu bay đến, đỡ lấy nàng, nâng nàng lên không trung, rồi nhẹ nhàng thả cả hai rơi xuống chiếc giường êm ái.
Sau một hồi chao đảo, Bạch Mộc hoàn hồn lại. Hắn – trong hình hài đứa trẻ – đang nằm bên cạnh nàng. Ngón tay nhỏ nhắn, thon dài của hắn đang vuốt ve lòng bàn tay nàng, rồi gãi nhẹ một cái đầy ngứa ngáy.
Bạch Mộc nắm lấy bàn tay hư hỏng kia, quay đầu sang nhìn. Đôi mắt nâu đỏ của hắn lấp lánh sau mái tóc đen rối bù. Dù không nói gì, nhưng qua kẽ tóc, nàng vẫn đọc được sự hối lỗi và sợ hãi trong ánh mắt ấy. Ướt át, mờ mịt, hệt như một con thú nhỏ bị thương tìm về tổ ấm.
Như bị ma xui quỷ khiến, nàng cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi tái nhợt, lạnh ngắt của hắn. Đầu lưỡi nàng rụt rè đảo qua đảo lại, ma sát để sưởi ấm cho đôi môi ấy, cho đến khi nó hồng hào trở lại mới chịu tách ra.
Nàng đưa tay vuốt ve vành tai hắn, nhẹ nhàng xoa nắn như cách người ta dỗ dành trẻ con.
Aumont lúc này mới bước vào, mang theo một khay dụng cụ phẫu thuật sáng loáng. Gã quan sát vết thương trên ngực Luis một lúc lâu với vẻ mặt nghiêm trọng.
Những vết chém bên ngoài đang tự lành lại rất nhanh. Nhưng duy chỉ có vết thương thối rữa, cháy đen dưới lồng ngực là không khép miệng được. Thịt bên trong vừa mới mọc da non thì lại bị một thế lực vô hình xé rách ra, máu chảy đầm đìa.
“Chuẩn bị đi.” Aumont ra lệnh cho người hầu.
Con dao găm bạc sắc bén được đưa lên, nhanh chóng và dứt khoát cắt bỏ phần thịt thối rữa đang lan rộng. Từng nhát cắt gọn gàng, lạnh lùng. Máu đen tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả tấm ga giường trắng tinh.
Bạch Mộc không dám nhìn cảnh tượng máu me ấy. Nàng quay mặt đi, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay hắn, truyền cho hắn chút sức mạnh tinh thần. Luis không rên lên một tiếng nào, mặt không đổi sắc, cứ như thể người bị cắt thịt không phải là hắn. Đôi mắt hắn chỉ chăm chú nhìn vào bóng lưng nàng, ánh mắt tham lam phác họa từng đường nét của người con gái.
“Đây là nước thánh.” Aumont lau con dao găm dính máu, giọng nói chứa đầy sự tức giận kìm nén. “Lũ khốn kiếp đó còn chơi bẩn, tẩm nước thánh nồng độ cao vào vũ khí.”
Bạch Mộc ngạc nhiên hỏi: “Nước thánh? Là cái gì?”
“Là thứ nước do những con người sùng đạo hiến dâng, được các linh mục làm phép.” Luis lên tiếng, giọng yếu ớt nhưng bình thản. “Nó không giết được ta, nhưng nó như axit, ăn mòn và làm chậm quá trình hồi phục. Rất phiền phức.”
Hắn cười khẩy: “Quả là kỳ diệu. Chỉ cần nhân danh ‘thần’ là có thể ban phát sự đau đớn.”
“Ngài bị thương khi hoạt động dưới ánh mặt trời ư?” Bạch Mộc đoán.
Luis gật đầu: “Ta va phải mấy con rệp khó chơi. Chúng bẫy ta ra ngoài sáng.”
Hắn đưa tay vén mấy sợi tóc mai trên trán, để lộ khuôn mặt trẻ thơ tinh xảo nhưng ánh mắt lại già nua, tàn độc ngàn năm tuổi. Sự tương phản này khiến Bạch Mộc ớn lạnh sống lưng. Lòng nàng bồn chồn, lo sợ, nhưng không dám buông tay hắn ra.
Aumont nhìn chằm chằm vào cảnh hai người nắm tay nhau, ánh mắt gã lóe lên tia tính toán lạnh lùng. Gã buông con dao xuống, bất ngờ xoay cổ tay. Lưỡi dao sắc bén chĩa thẳng vào cổ họng Bạch Mộc đang không phòng bị.
“Đại nhân, ả phù thủy đó có thể tìm đến ngài thông qua cô ta bất cứ lúc nào. Ngài đang bị thương nặng, sức mạnh suy yếu. Hay là chúng ta…” Gã bỏ lửng câu nói, ý định giết người diệt khẩu đã quá rõ ràng.
“Câm miệng!”
Luis lạnh lùng quát, cắt ngang lời gã. Ánh mắt hắn sắc như dao găm, cảnh cáo thuộc hạ: “Đưa nàng về phòng. Ngay lập tức!”
“……Vâng.” Aumont cúi đầu, miễn cưỡng tuân lệnh.
Bạch Mộc bị “mời” ra khỏi phòng. Vừa về đến nơi an toàn, nàng lập tức lôi tấm bản đồ giấu dưới gầm giường ra.
Nàng vẽ thêm vài tuyến đường chạy trốn mới lên tấm giấy da. Đây chính là thời điểm tốt nhất. Luis đang trọng thương, Aumont phải tập trung chăm sóc chủ nhân, an ninh lỏng lẻo. Nếu không đi bây giờ thì sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.
Ý muốn chạy trốn bùng lên mãnh liệt. Nhưng… khi cầm cây bút lên, tay nàng lại run rẩy. Một cảm giác thương cảm, day dứt không thể giải thích được trào dâng trong lòng.
Tại sao nàng lại lo lắng cho con quỷ hút máu đó? Biết rõ hắn sẽ không chết, hắn là quái vật, nhưng hình ảnh đứa trẻ đầy máu me, yếu ớt dang tay về phía nàng cứ ám ảnh tâm trí Bạch Mộc.
Nàng thở dài, cất tấm bản đồ đi.
Trong góc tường tối tăm, một con dơi nhỏ đang treo ngược mình, đôi mắt đỏ rực quan sát mọi hành động của nàng, rồi lặng lẽ tan biến vào hư không để báo cáo.
Rạng sáng.
Bạch Mộc không ngủ được. Nàng cầm chân đèn, rón rén đẩy cửa bước ra ngoài hành lang vắng lặng. Tiếng dép lê lẹt xẹt vang vọng. Trong không khí thoang thoảng mùi máu tanh nồng, nhưng khi nàng dừng lại hít ngửi thì nó lại biến mất.
Nàng đi đến phòng Luis, gõ cửa nhẹ. Không ai trả lời. Nàng đẩy cửa bước vào.
Căn phòng trống rỗng. Ga trải giường đẫm máu đã được thay mới tinh tươm. Cửa ban công mở toang, gió lạnh lùa vào làm tấm rèm bay phần phật.
Hắn đi đâu rồi? Vết thương nặng thế kia mà?
Bạch Mộc bước vào, đóng cửa ban công lại. Nàng ngồi xuống ghế sô pha, quyết định chờ hắn về. Ánh nến cháy lập lòe, sáp nến chảy xuống tạo thành những giọt lệ dài đỏ thẫm. Tiếng gió rít bên ngoài như tiếng ai oán than khóc.
Cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt nàng nặng trĩu. Bạch Mộc gục đầu xuống tay vịn ghế, chìm vào giấc ngủ chập chờn trong căn phòng vắng chủ, chờ đợi một người không biết có quay về hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận