Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Mộc ngã ngồi xuống chiếc ghế sô pha trong phòng mình, một chiếc dép lê bị đá văng ra xa. Nàng ngồi đó, thất thần, giữ nguyên tư thế ấy hồi lâu.
Hắn lại đẩy nàng ra. Quá tam ba bận. Hắn thà chịu đói, chịu đau còn hơn là làm tổn thương nàng lúc này sao?
Cả buổi chiều hôm đó, Bạch Mộc lại đến phòng Luis lần nữa. Nhưng lần này, cánh cửa đóng chặt. Nàng đứng bên ngoài, áp tai vào cửa nghe ngóng nhưng bên trong im ắng đến rợn người. Nàng đợi mãi, đợi đến khi chân tê cứng cũng không thấy bóng dáng hắn đâu.
Kỳ lạ quá. Hắn bị thương nặng như thế, còn có thể đi đâu được chứ?
Đêm đó, bóng tối bao trùm tòa lâu đài cổ kính. Bạch Mộc lại lén lút lẻn ra khỏi phòng. Tình cảnh vẫn y như buổi chiều, căn phòng trống rỗng, lạnh lẽo.
Nàng đóng cửa lại, mang theo sự nghi hoặc và lo lắng đi xuống lầu. Đại sảnh mênh mông chìm trong bóng tối, chỉ có một tia sáng yếu ớt từ chiếc đèn treo tường hắt ra, tạo nên những cái bóng ma quái nhảy múa trên tường.
Đột nhiên, một mùi tanh nồng nặc xộc vào mũi nàng. Mùi máu tươi, tanh tưởi và đậm đặc hơn bất cứ lúc nào. Nó lởn vởn trong không khí, như một làn khói vô hình dẫn dụ nàng.
Bạch Mộc hít hít mũi, lần theo mùi hương đó. Nàng đi quanh quẩn ở tầng một hồi lâu, cái mùi ấy cứ lúc gần lúc xa, như đang chơi trò trốn tìm.
“Cầu xin ngài… Xin ngài tha mạng…”
Một giọng nam run rẩy, đầy sợ hãi vang lên, xuyên qua những bức tường đá dày, vọng lại từ phía hầm ngục. Tiếng nói không lớn, nhưng giữa đêm khuya thanh vắng, nó nghe rõ mồn một như tiếng sét đánh bên tai.
Bạch Mộc nín thở, lần theo âm thanh đi đến cuối hành lang, nơi có một cánh cửa sắt dẫn xuống tầng hầm cấm địa.
“Tôi có thể mang đến cho ngài nhiều người hơn nữa! Ngài thích kiểu nào? Tinh linh non tơ… Tiên cá xinh đẹp… tôi cũng có thể…” Giọng nói của kẻ đó đột ngột im bặt, thay vào đó là tiếng “rắc” gãy gọn của xương cốt bị bẻ gãy và tiếng nhai nuốt rợn người.
Cái lạnh khiếp người bám vào lòng bàn chân Bạch Mộc, chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu. Trán nàng túa ra lớp mồ hôi lạnh. Nàng run rẩy đưa tay định chạm vào bức tường để giữ thăng bằng.
Bỗng nhiên, có một bàn tay lạnh lẽo từ phía sau nắm lấy đầu ngón tay nàng. Người nọ xoa xoa ngón tay nàng một cách cợt nhả, rồi ghé sát vào tai nàng, hơi thở lạnh buốt phả vào gáy: “Đừng như thế, bé con. Sẽ bị phát hiện đấy.”
Là Heyman!
Gã nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo nàng từ phía sau, lòng bàn tay to lớn vươn lên che kín đôi mắt nàng lại.
“Để ta cho cô thấy sự thật nhé.”
Một luồng ma thuật đen tối bao trùm lấy tâm trí nàng. Trong bóng tối của đôi mắt bị che kín, một khung cảnh kinh hoàng dần hiện ra.
Đó là một căn phòng ngục tối ẩm thấp, tường và sàn nhà nhớp nháp máu đen đã khô và máu đỏ còn tươi mới. Thi thể một người đàn ông – kẻ vừa cầu xin ban nãy – bị ném vào một cái thùng gỗ khổng lồ đầy gai nhọn. Cái nắp thùng đóng lại cái “rầm”. Tiếng xương thịt bị gai nhọn xuyên thủng, tiếng máu phun ra “xì xèo” nghe thật kinh khủng. Chất lỏng màu đỏ tươi từ cái xác nát bấy ấy chảy ra theo đường ống dẫn, đổ đầy vào một cái ly pha lê sang trọng…
“Ọe…” Bạch Mộc không nhịn được, bụng dạ quay cuồng, nôn khan một tiếng.
Vòng tay Heyman siết chặt lại, khống chế nàng, ép nàng phải nhìn tiếp.
Cảnh tượng thay đổi. Trong một góc tối, vô số xác chết khô quắt được bọc sơ sài trong những bao tải gai xếp chồng lên nhau như củi khô. Máu tươi vẫn rỉ ra, thấm đẫm bao tải. Những cái xác ấy in hằn dấu vết của hai chiếc răng nanh trên cổ, trên tay, trên đùi – những cái hố trũng sâu ghê người.
“Thấy chưa? Ma cà rồng khi bị thương cần phải bổ sung rất nhiều thức ăn…” Ngón tay Heyman chậm rãi di chuyển, vuốt ve cái gáy trắng ngần của Bạch Mộc. Lòng bàn tay gã lóe lên một tia sáng đen ma quái, khắc sâu vào da thịt nàng một ấn ký vô hình. “Đợi đến khi hắn dùng hết số ‘đồ ăn’ hạ cấp kia… sẽ đến lượt cô. Món chính bao giờ cũng được để dành cuối cùng.”
Hơi thở của Bạch Mộc ngưng trệ. Nàng kịch liệt giãy giụa, muốn thoát khỏi ảo ảnh kinh hoàng này.
Cảnh tượng lại lắc lư, rồi dừng lại ở một bóng hình quen thuộc.
Luis đang ngồi trên chiếc ghế bành giữa vũng máu, thản nhiên lật xem một cuốn sách cổ, tay cầm ly máu tươi vừa được vắt ra. Bộ dạng hắn sạch sẽ, nhã nhặn, đối lập hoàn toàn với khung cảnh lò sát sinh xung quanh. Hắn bình thản đến lạnh lùng, như thể địa ngục trần gian này chẳng liên quan gì đến hắn.
Đột nhiên, ngón tay đang lật sách của hắn khựng lại. Đôi mắt đỏ tươi từ từ ngước lên, nhìn thẳng về phía Bạch Mộc đang đứng trong bóng tối của ảo ảnh.
“Ai nha, bị phát hiện mất rồi.” Heyman cười khúc khích, buông tay ra.
Bạch Mộc tái mặt, chân tay bủn rủn, ngã ngồi xuống sàn hành lang lạnh lẽo.
“Hắn sẽ giết cô. Hắn là quái vật.” Giọng Heyman thì thầm, gieo rắc nỗi sợ hãi vào tâm trí nàng.
“Không đâu…” Nàng yếu ớt phản bác.
“Hắn sẽ giết. Cô vốn dĩ không hiểu bản chất của hắn. Cô có biết hắn đã giết bao nhiêu người, tàn sát bao nhiêu ngôi làng không?”
Đầu óc Bạch Mộc quay cuồng. Tiếng bước chân vững vàng, đều đặn vang lên từ cầu thang hầm ngục, mỗi lúc một gần. Hắn đang lên đây.
“Chạy nhanh lên!” Một giọng nữ lạ lẫm vang lên trong đầu nàng, thúc giục.
Bạch Mộc sực tỉnh. Nàng loạng choạng đứng dậy, quay đầu bỏ chạy thục mạng về phía phòng mình, để lại sau lưng một tràng cười man dại của Heyman và tiếng bước chân tử thần của Luis.
Nhưng nàng chưa chạy được bao xa thì hông đã bị một cánh tay sắt siết chặt. Cả người nàng bị nhấc bổng lên không trung. Hơi thở lạnh lẽo quen thuộc xen lẫn mùi máu tanh nồng xộc vào mũi.
Là hắn. Hắn đã bắt được nàng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận