Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Mộc cứng đờ người trong vòng tay Luis. Nàng nằm im thin thít, tay đặt hờ lên vai hắn, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Ý muốn phản kháng của nàng rất rõ ràng, cơ bắp căng cứng, hơi thở dồn dập. Nhưng Luis làm như không nhận ra, hắn vẫn điềm nhiên bế nàng kiểu công chúa, bước đi vững vàng dọc hành lang trở về phòng.
Hắn đặt nàng xuống giường, động tác nhẹ nhàng đến mức kỳ lạ so với sự tàn bạo nàng vừa chứng kiến trong ảo ảnh.
“Có đau không?” Hắn hỏi, giọng trầm thấp, tay chạm nhẹ vào cổ tay nàng – nơi bị Heyman nắm chặt ban nãy.
“… Có hơi đau.” Người con gái lắc đầu rồi lại gật gật đầu, tâm trí rối bời.
“Lần sau nhớ cẩn thận một chút. Đừng để bị thương.”
Hắn ngồi xuống bên mép giường, châm lửa thắp sáng chân đèn, đặt lên tủ đầu giường cho nàng như mọi khi. Ánh nến vàng vọt hắt lên khuôn mặt hắn, làm dịu đi những đường nét lạnh lùng. Ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi của nàng một lúc lâu, như muốn khắc ghi hình ảnh ấy.
Giây sau, hắn chậm rãi dời ánh mắt đi, đứng dậy.
“Vừa mới xuống lầu một à?” Hắn hỏi bâng quơ.
Cơ thể Bạch Mộc cứng đờ. Nàng cúi gằm mặt, run run đáp dối: “Tại hơi chán… Nên xuống lầu xem có gì chơi không.”
“…” Hắn im lặng. Bàn tay to lớn vỗ nhẹ vào lưng nàng vài cái như trấn an, rồi buông ra.
Hắn đi ra cửa, trước khi khép cửa lại, hắn quay đầu nhìn nàng, giọng nói ẩn chứa một sự cầu khẩn khó nhận ra: “Đừng chạy lung tung nữa nhé. Ở yên đây thôi, được không em?”
Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại. Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên, nhốt chặt nàng và nỗi sợ hãi vào trong. Bạch Mộc rốt cuộc không chịu nổi nữa, rùng mình một cái, chui tọt vào trong chăn, trùm kín đầu.
Đêm đó, cơn ác mộng lại đến.
Dòng máu đỏ tươi, nóng hổi từ các khe nứt trên tường, từ dưới sàn nhà tràn vào phòng. Nàng thấy mình bị đóng đinh trên giường, tứ chi bị gai nhọn xuyên qua đau đớn. Nàng không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn dòng máu dâng lên cao dần, bao lấy mắt cá chân, đầu gối, rồi ngập đến ngực, đến cổ… Máu tràn vào mũi, vào miệng, nàng sặc sụa, vùng vẫy trong tuyệt vọng rồi chìm nghỉm…
Bạch Mộc giật mình tỉnh giấc, thở hổn hển. Mồ hôi lạnh ướt đẫm trán và lưng áo.
Nàng lẩy bẩy bước xuống giường, lôi từ dưới gối ra cuốn sổ tay ghi chép lịch trình xe ngựa.
Lần cuối cùng người đánh xe đến là một ngày trước. Theo quy luật, hai ngày nữa hắn sẽ quay lại.
“Ngày mốt… Ngày mốt…” Nàng lẩm bẩm, ngón tay miết mạnh lên trang giấy. Nàng gục đầu vào đầu gối, khóc thút thít. Nàng phải đi. Nàng không thể ở lại cái nơi địa ngục này thêm một giây phút nào nữa. Dù có chết trên đường trốn chạy, còn hơn là bị ăn thịt dần dần.
Để không bị nghi ngờ, những ngày tiếp theo, nàng cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Nàng ăn uống đầy đủ, thậm chí còn chủ động đến gõ cửa phòng Luis, giả vờ muốn gặp hắn. May mắn thay, hắn vẫn nhốt mình trong phòng, từ chối gặp nàng. Điều này càng làm nàng yên tâm hơn cho kế hoạch của mình.
Ngày định mệnh đã đến.
Trời vừa hửng sáng, sương mù còn dày đặc. Tiếng bánh xe ngựa lộc cộc quen thuộc vang lên trên sân đá. Chiếc xe ngựa chở hàng chậm rãi tiến vào sân sau lâu đài.
Người đánh xe, một gã đàn ông trung niên vạm vỡ, buộc dây cương vào gốc cây sồi già, rồi bắt đầu chuyển từng thùng hàng thực phẩm vào nhà bếp.
Lợi dụng lúc gã đang bận rộn trong bếp, và cô hầu gái lơ là, Bạch Mộc từ ban công tầng hai, dùng tấm ga trải giường bện lại làm dây, trèo xuống.
Tim nàng đập như trống trận. Nàng lén lút tiếp cận chiếc xe ngựa.
Trong lúc khuân vác, người đánh xe vô tình làm rơi một thùng táo, “loảng xoảng” một tiếng. Gã chửi thề một câu, cúi xuống nhặt.
Cùng lúc đó, bên ngoài, con ngựa già đang bị trói bỗng dưng hí lên, vó trước đập mạnh xuống đất đầy bồn chồn. Chiếc xe rung lên bần bật.
“Im nào! Con súc sinh này!” Người đánh xe quát vọng ra.
Con ngựa im bặt. Nhưng gã không hề biết, ngay khoảnh khắc ồn ào đó, một bóng người nhỏ bé đã nhanh như sóc, leo lên thùng xe.
Bạch Mộc đẩy nắp một cái rương rỗng lớn dùng để đựng rau củ, chui tọt vào trong. Nàng co người lại, kéo nắp rương đóng sập xuống. Bóng tối bao trùm. Mùi gỗ mục, mùi rau củ héo và mùi ngựa nồng nặc xộc vào mũi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận