Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau cơn mưa trời lại sáng, nhưng mặt đất thì lầy lội như bãi sình.
Đội lính đánh thuê “Sói Hoang” đang hối hả đóng gói hàng hóa để chuẩn bị lên đường. Người cầm đầu, một gã đàn ông cao lớn, vạm vỡ tên là Charles, đang đứng trên một thùng gỗ, cao giọng chỉ huy đám đàn em.
Khuôn mặt Charles góc cạnh, phong trần, nổi bật với một vết sẹo dài chạy từ trán trái xuống tận khóe miệng, khiến anh trông có vẻ dữ dằn, nguy hiểm. Nhưng đôi mắt anh lại sáng và thẳng thắn.
Đợi đám anh em thu dọn xong xuôi, Charles mới nhảy xuống xe, ngậm một cọng rơm khô, lười biếng dựa vào bánh xe nghỉ ngơi.
Bỗng nhiên, anh cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình. Charles quay đầu lại, liếc về phía góc tường tối tăm của khách điếm.
Ở đó, một bóng người nhỏ nhắn đang đứng nép mình, rụt rè quan sát. Ánh mắt hai người chạm nhau. Người con gái giật mình như con thỏ nhỏ bị phát hiện, do dự một lúc rồi xách chiếc vali nhỏ, lấy hết can đảm bước về phía anh.
Thứ đầu tiên Charles chú ý đến không phải là bộ quần áo lấm lem bùn đất của nàng, mà là mái tóc đen nhánh, suôn mượt như tơ lụa đang xõa xuống trước ngực. Khi nàng đến gần, anh ngẩn người trước vẻ đẹp lạ lùng ấy: làn da trắng sứ, đôi môi đỏ mọng như trái cherry và đặc biệt là đôi mắt đen láy, trong veo như hồ nước mùa thu, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa nỗi buồn man mác.
“Xin hỏi… Nhóm lính đánh thuê các anh đang đi đến Vương Thành đúng không?” Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng.
“À… Ừ! Đúng vậy.”
Charles hoàn hồn, vội vàng phun cọng rơm trong miệng ra, đứng thẳng người dậy, rũ bỏ vẻ lười biếng thường ngày. Anh vuốt lại mái tóc rối, cố gắng tỏ ra lịch sự nhất có thể trước người đẹp.
“Xin hãy đưa tôi theo cùng đến Vương Thành với.” Bạch Mộc nhìn anh đầy hy vọng.
“Vương Thành? Đường xa lắm đấy.” Charles nhíu mày, đánh giá cô gái yếu đuối trước mặt.
“Vâng… Tôi biết.” Nàng thoáng chút lo lắng khi thấy vẻ chần chừ của anh. “Không được sao ạ? Tôi sẽ không gây phiền phức đâu.”
“Được. Đương nhiên là được.” Anh gật đầu cái rụp. Xe còn chỗ mà, thêm một người đẹp thì càng vui chứ sao.
“Tiền thế nào cũng được.” Bạch Mộc vội vàng lấy túi tiền, móc ra năm đồng tiền vàng sáng chói, chìa ra trước mặt anh. “Giá cả có thể thương lượng thêm.”
Đám lính đánh thuê xung quanh ồ lên, mắt sáng rực nhìn những đồng tiền vàng.
Charles nhìn lướt qua số tiền lớn ấy, rồi nhìn vào đôi tay nhỏ bé đang run rẩy của nàng. Anh gạt tay nàng lại, chỉ nhón lấy đúng một đồng vàng.
“Bằng này là đủ rồi. Chúng tôi không phải bọn cướp.” Anh cười hào sảng, vung tay ra hiệu cho nàng lên xe.
Đoàn xe bắt đầu lăn bánh. Sau cơn mưa, con đường đất trở nên nhão nhoét, đầy những vũng nước lớn. Xe ngựa xóc nảy liên hồi.
Bạch Mộc trèo ra phía đuôi xe hàng, tìm một chỗ trống ít người, ngồi co ro trên đống bao tải, ngắm nhìn khung cảnh lùi dần về phía sau.
Ngôi làng nhỏ bé dần khuất khỏi tầm mắt, bị cánh rừng già rậm rạp nuốt chửng. Nàng thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng thoát khỏi vùng đất bị nguyền rủa ấy.
Người lái xe ngựa hiện tại là một cậu thanh niên trẻ măng, mới được tuyển vào đoàn. Cậu chàng thấy trong đội ngũ toàn đực rựa bỗng nhiên xuất hiện một bông hoa xinh đẹp thì không nén được tò mò. Lâu lâu, cậu lại quay đầu sang, lén lút liếc nhìn về phía Bạch Mộc đang ngồi thẫn thờ phía sau.
“Này, đội trưởng, cô gái đó ở đâu ra thế? Xinh quá đi mất.”
Cậu chàng huých tay Charles đang ngồi bên cạnh, cười toe toét đầy ẩn ý: “Không phải tối qua anh đi ‘săn đêm’ rồi bắt được em nó đấy chứ? Hay là…”
“Bốp!”
Cậu chưa kịp nói hết câu đùa cợt nhả thì đã bị Charles giáng một cú đập trời giáng vào sau gáy.
“Nói năng linh tinh! Người ta là khách đi nhờ.”
“À… Ui da…” Cậu chàng xoa xoa cái ót đau điếng, nhìn Charles lấy đồng tiền vàng ra tung lên.
“Tiện đường nên đưa nàng đến Vương Thành luôn. Tối nay mọi người cầm đồng vàng này mua rượu thịt mà đánh chén. Đừng có làm phiền cô ấy.”
Chiều tối, đoàn xe dừng lại ở một bãi đất trống ven rừng để nghỉ ngơi qua đêm. Mấy gã lính nhanh chóng nhóm lửa, lấy nồi niêu ra nấu nướng. Chẳng mấy chốc, mùi thơm của thịt hầm và súp rau củ đã bay tỏa khắp nơi, xua tan cái lạnh lẽo của rừng đêm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận