Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giấc ngủ của Bạch Mộc kéo dài một cách kỳ lạ. Nàng ngủ li bì suốt từ trưa hôm trước đến tận chiều tối hôm sau, mặc kệ xe ngựa xóc nảy, mặc kệ tiếng ồn ào xung quanh.
“Cô ngủ ghê thật đấy. Thánh ngủ à?”
Charles lay mạnh vai nàng, đánh thức nàng dậy. Anh ta một tay xách con gà đang giãy đành đạch, tay kia lau mồ hôi trán, nhìn nàng cười trêu chọc.
Bạch Mộc dụi mắt, ngơ ngác ngồi dậy. Đầu óc nàng vẫn còn lơ mơ, như người đi mượn hồn. “Trễ lắm rồi sao?”
“Ừ. Cô ngủ gần hai ngày rồi. Tôi còn tưởng cô chết lâm sàng rồi ấy chứ.” Charles chép miệng.
Bạch Mộc ngượng ngùng đỏ mặt.
Mùa xuân ở vùng đất này mưa rất nhiều. Những cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, khiến con đường vốn đã xấu nay càng thêm lầy lội, trơn trượt.
Để tránh bị kẹt lại giữa đường đèo nguy hiểm khi mưa lớn, đoàn xe buộc phải thay đổi lộ trình, đi vào con đường mòn gập ghềnh đầy ổ gà, ổ voi.
Chiếc xe ngựa tội nghiệp xóc lên nảy xuống liên hồi như muốn long cả bánh ra. Bạch Mộc bị hất qua hất lại, dạ dày đảo lộn tùng phèo. Cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng khiến mặt nàng xanh mét.
Nàng bám chặt vào thành xe, cố nhịn. Đến chiều tối, trời lại bắt đầu đổ mưa tầm tã. Mưa xối xả, gió rít gào bên tai.
Bạch Mộc không chịu nổi nữa, nàng bò đến đầu xe, vỗ vỗ vào bắp tay rắn chắc ướt đẫm nước mưa của Charles. “Không định dừng lại nghỉ ngơi chút sao? Mưa to quá.”
Charles vuốt nước mưa trên mặt, lắc đầu hét lớn át tiếng gió: “Không được! Sắp có bão rồi. Nếu không tăng tốc thì chúng ta sẽ bị kẹt lại trong núi, chết đói mất. Cố lên một chút nữa thôi, sắp đến Vương Thành rồi!”
Anh cởi chiếc mũ rơm rộng vành của mình xuống, ân cần đội lên đầu Bạch Mộc che mưa cho nàng. “Che vào đi kẻo ốm.”
Cuối cùng, sau bao gian nan, con đường gập ghềnh cũng được thay thế bằng đường lát đá bằng phẳng. Những ánh đèn gas ấm áp của Vương Thành hiện ra trước mắt.
Đoàn xe dừng lại trước cổng thành. Sau khi lính canh kiểm tra giấy tờ kỹ lưỡng, họ được phép tiến vào trong.
Đường phố Vương Thành tấp nập, phồn hoa dù trời đang mưa. Những chiếc xe ngựa sang trọng lướt qua. Các quý cô váy áo lộng lẫy che ô đi dạo.
Đoàn xe của Charles dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ nhưng ấm cúng – trụ sở của hội lính đánh thuê.
Charles nhảy xuống xe, chạy ra phía sau đỡ Bạch Mộc xuống. Đám anh em trong hội ùa ra đón, thấy đại ca dẫn theo một mỹ nhân thì nhao nhao trêu chọc: “Ái chà chà! Đội trưởng đi chuyến này ‘bội thu’ quá nhỉ! Mang cả gái ngoại quốc xinh đẹp về làm vợ cơ đấy!”
“Khụ khụ! Im mồm hết đi! Nói năng cẩn thận vào!” Charles đỏ mặt, nghiêm giọng quát đám đàn em, nhưng ánh mắt lúng túng đã tố cáo anh.
Anh quay sang Bạch Mộc, vội vàng lấy một chiếc ô che cho nàng: “Cô có chỗ ở chưa? Gần đây có một khách sạn khá tốt, an ninh đảm bảo. Để tôi đưa cô đến đó nhé?”
Bạch Mộc gật đầu: “Vậy thì làm phiền anh.”
Hai người đi bộ dưới mưa. Chiếc ô trên tay Charles nghiêng hẳn về phía Bạch Mộc, che chắn cho nàng không bị ướt dù chỉ một giọt nước, trong khi nửa bên vai anh đã ướt đẫm.
Đến trước cửa khách sạn, Charles dừng lại. Anh nhìn khuôn mặt mệt mỏi của nàng, ánh mắt dừng lại ở lọn tóc ướt đang dính bết vào má nàng.
Ngón tay anh khẽ động. Anh do dự một chút, rồi lấy hết can đảm, vươn tay ra, nhẹ nhàng vén lọn tóc ấy ra sau tai nàng. Đầu ngón tay thô ráp vô tình chạm nhẹ vào làn da mềm mại nơi má nàng, khiến cả hai cùng giật mình.
Bạch Mộc ngước lên, đôi mắt đen láy nhìn anh khó hiểu: “Sao thế…?”
“À… Không có gì. Tóc dính vào mặt thôi.” Charles rụt tay về như bị điện giật, lúng túng quay đi chỗ khác, mân mê cái vòng tay da. “Cô mệt rồi, vào nghỉ ngơi đi. Nếu có chuyện gì cần giúp, cứ đến hội tìm tôi…”
Bạch Mộc gật đầu cảm ơn, rồi bước vào trong, để lại chàng lính đánh thuê đứng ngẩn ngơ dưới mưa nhìn theo bóng nàng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận