Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm thứ ba, đêm thứ tư, đêm thứ năm…
Chuỗi ngày ác mộng cứ thế kéo dài. Đêm nào Bạch Mộc cũng bị bóng đè, bị hơi thở lạnh lẽo ấy quấn lấy, giày vò. Ban ngày, nàng vác đôi mắt thâm quầng như gấu trúc đi tìm bà phù thủy, nhưng cửa tiệm đã đóng im lìm.
“Bà già đó đi du lịch rồi.” Người hàng xóm nói vọng sang. “Muốn tìm thì đợi nửa tháng nữa.”
Bạch Mộc tuyệt vọng quay về. Chiếc vòng tay thánh giá – niềm hy vọng cuối cùng của nàng – dường như vô dụng trước sức mạnh của kẻ đeo bám nàng trong mơ.
Đêm nay, hắn lại đến. Răng nanh sắc bén cắn vào làn da non mịn sau gáy nàng, nhưng không xuyên thủng, chỉ day day, gặm nhấm như trêu đùa. Cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng.
Hắn trườn xuống, môi lưỡi lạnh lẽo dừng lại trên bụng nhỏ phẳng lì của nàng. Bàn tay hắn nắm lấy cổ tay nàng, ngón tay cái miết mạnh lên chiếc vòng bạc, như đang khiêu khích sự bảo vệ yếu ớt của thánh thần.
“Vô dụng thôi…” Tiếng thì thầm vang lên trong đầu nàng.
Cơn ngứa ngáy râm ran từ những cái chạm của hắn khiến nàng run rẩy, uốn éo cơ thể. Nàng có ý thức, biết rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng không thể mở mắt, không thể cử động.
Ngón tay thon dài của hắn tách hai chân nàng ra, đầu ngón tay lạnh buốt cọ xát vào âm hộ đang ẩm ướt. Hắn nương theo chất dịch trơn trượt, đút ngón tay vào bên trong, khuấy đảo một chút rồi lại rút ra, lặp đi lặp lại.
“Ưm…”
Bạch Mộc rên rỉ trong vô thức. Hắn đang tra tấn nàng bằng khoái cảm, muốn làm nàng hư hỏng ngay trong giấc mơ.
Mãi đến khi trời hửng sáng, nàng mới thoát ra được khỏi cơn mộng mị dâm đãng ấy. Toàn thân nàng ướt đẫm mồ hôi, giữa hai chân nhớp nháp khó chịu.
Nàng tức giận tháo chiếc vòng tay ném mạnh lên tủ đầu giường. “Đồ lừa đảo!”
Không thể chịu đựng thêm nữa, Bạch Mộc quyết định đi tìm Charles. Có lẽ anh ta sẽ biết cách giúp nàng.
Nàng đến trụ sở của nhóm lính đánh thuê. Một tên lính canh dẫn nàng vào phòng khách sang trọng. Vừa ngồi xuống chưa nóng chỗ, Charles đã bước vào. Anh vẫn mặc bộ giáp phục lấm lem bùn đất, vẻ mặt phong trần nhưng đôi mắt sáng rực khi thấy nàng.
“Chào em! Ở Vương Thành chơi có vui không?” Anh cười tươi rói, ngồi xuống đối diện nàng.
Bạch Mộc gượng cười, đẩy đĩa bánh ngọt vừa mua trên đường đến trước mặt anh: “Cũng tạm ổn. Cảm ơn anh vì thời gian qua đã giúp đỡ tôi.”
“Có gì đâu. Giúp người đẹp là vinh hạnh của tôi mà.” Charles gãi đầu, cười xòa.
Bạch Mộc vào thẳng vấn đề: “Charles này, anh có biết ở Vương Thành còn tiệm phù thủy nào uy tín không? Tôi muốn mua bùa hộ mệnh loại mạnh hơn.”
“Bùa hộ mệnh ư?” Charles ngạc nhiên. “Tiệm ở đường Thúy Thạch đóng cửa rồi sao? Chà, tiếc nhỉ. Mấy tiệm khác cũng dọn đi hết rồi. Dạo này Giáo hội làm gắt lắm.”
Thấy vẻ thất vọng tràn trề trên mặt Bạch Mộc, Charles vội vàng chuyển chủ đề, cố gắng làm nàng vui. Anh kể cho nàng nghe những câu chuyện phiêu lưu hài hước, những truyền thuyết kỳ bí về lục địa này. Khiếu hài hước và sự chân thành của anh dần khiến Bạch Mộc quên đi nỗi lo âu, thỉnh thoảng bật cười khúc khích.
Đang trò chuyện vui vẻ, Charles bỗng trở nên ngập ngừng. Anh xoay xoay cốc trà trong tay, liếc nhìn nàng, mặt đỏ bừng lên.
“Bạch Mộc à… Em… em đã có dự định gì cho tương lai chưa?”
“Chưa.” Nàng lắc đầu. “Tôi thấy ở đây cũng tốt.”
“Thế thì…” Charles hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, “Em có muốn… ở lại đây lâu dài không? Ý tôi là… tôi có thể lo cho em…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận