Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xe ngựa dừng lại trước cổng lâu đài khi trời vừa rạng sáng.
Bạch Mộc bước xuống xe, chân tay bủn rủn, phải bám vào tay Luis mới đứng vững được. Nàng ngước nhìn tòa lâu đài cổ kính sừng sững trong sương sớm. Lạ thay, nàng không còn cảm giác sợ hãi hay muốn bỏ trốn nữa. Trong lòng nàng dâng lên một sự cam chịu kỳ lạ, pha lẫn chút nhẹ nhõm.
Aumont đã đứng đợi sẵn ở cửa. Gã nhìn thấy Bạch Mộc trở về, khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia khinh miệt.
“Chào mừng trở lại, cô Bạch Mộc.”
Bạch Mộc không đáp, định đi thẳng lên phòng cũ của mình.
“Chậm đã.” Aumont gọi giật lại. “Phòng đó giờ đã có chủ mới rồi. Cô Ginny đang ở đó.”
“Ginny?” Bạch Mộc sững lại, cái tên lạ lẫm khiến tim nàng nhói lên một cái.
Luis bước đến bên cạnh nàng, không giải thích gì về cái tên Ginny. Hắn ra hiệu cho người hầu mang đến một chiếc rương gỗ nhỏ.
Hắn mở rương, lấy ra một sợi dây xích bạc mảnh mai, tinh xảo. Trên chiếc vòng cổ bằng bạc có đính một viên hồng ngọc lớn, đỏ rực như máu.
“Đây là… cái gì?” Bạch Mộc lùi lại, linh cảm chẳng lành.
“Quà cho em.”
Luis mỉm cười, nụ cười đẹp đến ma mị nhưng khiến người ta ớn lạnh. Hắn tóm lấy nàng, đeo chiếc vòng vào cổ nàng. Tiếng lạch cạch của khóa chốt vang lên như tiếng tuyên án tù chung thân.
Đầu kia của sợi xích được hắn cầm trong tay. Hắn giật nhẹ một cái, Bạch Mộc bị ép phải bước về phía hắn, lảo đảo ngã vào lòng hắn.
“Thích không?” Hắn nâng cằm nàng lên, hôn nhẹ lên môi nàng. “Từ nay, em sẽ không bao giờ rời xa ta được nữa. Nếu còn có lần sau, ta sẽ không dùng xích đâu, mà ta sẽ bẻ gãy đôi chân xinh đẹp này của em. Hiểu chưa?”
Nàng bị hắn dắt đi như một con thú cưng, đi dọc hành lang dài, đến trước cửa phòng ngủ của chính hắn.
Bên trong phòng, mọi thứ vẫn như cũ. Hắn đẩy nàng vào, chỉ tay về phía chiếc ghế sô pha nhỏ ở góc phòng, nơi có một cái móc sắt gắn trên tường.
“Em ngủ ở đó.”
Hắn xích nàng vào tường. Phạm vi di chuyển của sợi xích chỉ vừa đủ để nàng đi vệ sinh và đến gần giường hắn, không thể ra tới cửa.
Sau khi xích nàng xong, Luis không ở lại. Hắn thay quần áo rồi bỏ đi ngay, để mặc nàng một mình trong căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo. Có lẽ hắn đi tìm cô nàng Ginny kia chăng?
Bạch Mộc cuộn mình trên ghế sô pha, quấn chặt tấm chăn mỏng. Không có lò sưởi, cái lạnh của lâu đài thấm vào tận xương tủy. Nàng nhớ lại những ngày tháng ấm áp trước kia, khi còn được hắn ôm ấp, cưng chiều. Giờ đây, nàng chỉ là một tù nhân, một món đồ chơi bị xích lại chờ chủ nhân ban phát chút tình thương.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận