Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những ngày sau đó là chuỗi ngày giam cầm tẻ nhạt. Luis rất ít khi xuất hiện. Mỗi ngày, người hầu đưa cơm đến đúng giờ, đặt xuống rồi đi ngay, không ai nói với nàng một lời.
Bạch Mộc sống như một cái bóng. Nàng ăn, ngủ, rồi lại ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, đếm từng chiếc lá rơi.
Đến ngày thứ năm, Luis mới trở lại.
Hắn bước vào phòng với vẻ mặt mệt mỏi. Hắn đi thẳng đến chỗ nàng, ngồi xuống ghế sô pha, kéo nàng vào lòng.
“Đọc sách cho ta nghe.” Hắn đưa cho nàng một cuốn truyện cổ tích bìa da.
Bạch Mộc cầm cuốn sách, mở ra. Đó là câu chuyện về con thỏ và con sói.
“Con thỏ trốn khỏi rừng, lang thang ở bên ngoài rất lâu… Nó tưởng mình đã tự do, nhưng nó đâu biết, con sói vẫn luôn dõi theo nó…”
Giọng nàng run run, đọc từng chữ. Bàn tay Luis luồn vào trong chăn, nắm lấy mắt cá chân nàng, vuốt ve nhè nhẹ. Cảm giác nhột nhạt và lạnh lẽo khiến nàng rùng mình, giọng đọc ngắt quãng.
Hắn không hài lòng, bóp mạnh cổ chân nàng một cái: “Đọc tiếp đi. Giọng to lên.”
Bạch Mộc cắn môi, tiếp tục đọc. Câu chuyện càng về sau càng trở nên kỳ quái. Con sói bắt được thỏ, mang về hang, nhưng không ăn thịt mà lại… “yêu thương” thỏ. Những đoạn miêu tả cảnh ân ái giữa sói và thỏ được viết một cách trần trụi, đầy ẩn dụ dâm dục.
Nàng đỏ mặt tía tai, không thể đọc tiếp được nữa. Nàng gấp sách lại cái “bộp”.
“Sao không đọc nữa?” Luis mở mắt, nhìn nàng chằm chằm.
Ở khoảng cách gần thế này, Bạch Mộc mới giật mình nhận ra sự thay đổi của hắn. Hắn gầy đi trông thấy. Hốc mắt trũng sâu, thâm quầng. Làn da trắng bệch, lấm tấm mồ hôi lạnh. Hơi thở của hắn cũng nặng nề, đứt quãng.
Hắn bị ốm sao? Hay vết thương cũ tái phát?
Lòng Bạch Mộc chùng xuống. Dù hắn đối xử tệ bạc với nàng, nhưng nhìn hắn tiều tụy thế này, nàng vẫn không kìm được xót xa.
Luis cầm lấy bàn tay nàng, đưa lên miệng. Hắn không hôn, mà há miệng cắn mạnh vào đầu ngón tay nàng. Răng nanh xuyên qua da thịt, máu trào ra. Hắn mút mát ngón tay nàng đầy thèm khát, tiếng chùn chụt vang lên trong không gian tĩnh lặng nghe thật ám muội.
Uống xong vài giọt máu, sắc mặt hắn có vẻ hồng hào hơn đôi chút.
“Trông chàng không tốt lắm.” Bạch Mộc rụt tay về, khẽ nói.
Nàng do dự một chút, rồi kéo cổ áo mình xuống, để lộ bờ vai và chiếc cổ trắng ngần, nơi mạch máu đang đập mời gọi.
“Muốn uống chút không? Cổ này… nhiều máu hơn tay.”
Hành động dâng hiến tự nguyện của nàng khiến đồng tử Luis co rút mạnh. Hắn nhìn chằm chằm vào cổ nàng, yết hầu trượt lên xuống. Hương máu thơm ngọt kích thích bản năng dã thú đang đói khát của hắn.
Hắn gầm nhẹ một tiếng, lao vào đè nàng xuống ghế, xé toạc áo nàng ra.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận