Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cơn bão tình dục qua đi, để lại một bãi chiến trường hoang tàn và một tâm hồn vỡ vụn.
Xuân Vũ nằm co ro trong chăn, cơ thể đau nhức như vừa trải qua một trận đòn thập tử nhất sinh. Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa, chiếu rọi lên những vết bầm tím, những dấu hôn ngân chi chít trên làn da trắng nõn của cô, như những chứng tích tàn khốc của một đêm điên cuồng. Cô không dám cử động, chỉ sợ một cái nhúc nhích nhỏ cũng khiến cơn đau từ hạ bộ lan ra toàn thân.
Lý Thước đã tỉnh dậy từ lúc nào. Anh ngồi bên mép giường, hai tay ôm đầu, vẻ mặt đầy hối hận và đau khổ. Mùi rượu đêm qua đã tan biến, chỉ còn lại sự im lặng ngột ngạt bao trùm căn phòng.
“Xuân Vũ… Tôi…” Giọng anh khàn đặc, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. “Tôi không phải là người… Tôi cứ ngỡ là Trương Lệ…”
Nghe đến cái tên ấy, nước mắt Xuân Vũ lại trào ra. Cô cắn chặt môi, cố nén tiếng nấc nghẹn ngào. Cô thấy ghê tởm, ghê tởm chính bản thân mình và ghê tởm người đàn ông đang ngồi trước mặt.
“Đừng nói nữa…” Giọng cô yếu ớt, lạc đi vì khóc quá nhiều. “Anh đi đi. Làm ơn đi đi.”
Lý Thước quay lại nhìn cô, đôi mắt đen láy chứa đầy sự day dứt. Anh muốn vươn tay chạm vào cô, muốn an ủi cô, nhưng lại rụt lại khi thấy cô co rúm người sợ hãi.
“Tôi biết tôi sai rồi. Tôi là súc sinh. Nếu em muốn báo cảnh sát, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Hoặc nếu em muốn tôi bù đắp…”
“Bù đắp?” Xuân Vũ cười chua chát, nước mắt lăn dài trên má. “Anh là bạn trai của Trương Lệ. Anh định bù đắp thế nào? Chia tay cô ấy để đến với tôi sao? Hay dùng tiền để bịt miệng tôi?”
Lý Thước cứng họng. Anh nhìn cô gái nhỏ bé đang run rẩy trong chăn, lòng đau như cắt. Anh biết, dù có nói gì lúc này cũng là vô nghĩa.
“Tôi không cần anh chịu trách nhiệm. Tôi chỉ cần anh biến khỏi mắt tôi. Và… đừng bao giờ để chuyện này xảy ra nữa.” Xuân Vũ lấy hết can đảm, nhìn thẳng vào mắt anh. “Anh có thể viết giấy cam đoan không? Cam đoan rằng từ nay về sau, dù say hay tỉnh, anh cũng không được phép chạm vào tôi nữa.”
Lý Thước sững sờ trong giây lát, rồi gật đầu: “Được. Tôi viết.”
Anh đứng dậy, đi sang phòng Trương Lệ tìm giấy bút. Bóng lưng anh cô độc, nặng nề. Xuân Vũ nhìn theo, cảm giác chua xót dâng lên trong lòng. Cô không biết mình làm vậy là đúng hay sai, nhưng cô cần một sự đảm bảo, một bức tường ngăn cách để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng.
Lát sau, Lý Thước quay lại với tờ giấy cam đoan trên tay. Anh đặt nó lên bàn, kèm theo một lọ thuốc nhỏ.
“Đây là…” Xuân Vũ nghi hoặc nhìn lọ thuốc.
“Thuốc tránh thai khẩn cấp.” Lý Thước quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào cô, tai anh hơi đỏ lên. “Hôm qua… tôi làm hơi nhiều, lại còn bắn vào trong… Em uống đi cho an toàn.”
Tim Xuân Vũ thắt lại. Đúng rồi, đêm qua anh ta đã bắn vào trong cô không biết bao nhiêu lần. Cô vội vàng vớ lấy lọ thuốc, dốc ra một viên và nuốt chửng không cần nước. Vị thuốc đắng ngắt tan trong miệng, lan xuống cổ họng, như vị đắng của cuộc đời cô lúc này.
Cô định lấy thêm viên nữa cho chắc ăn, nhưng Lý Thước đã kịp ngăn lại. Bàn tay to lớn, ấm nóng của anh nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô.
“Một viên là đủ rồi. Uống nhiều hại người lắm.” Giọng anh trầm thấp, có chút quan tâm dịu dàng khiến Xuân Vũ rùng mình. Cô vội rụt tay lại như phải bỏng.
Lý Thước nhìn phản ứng của cô, ánh mắt tối sầm lại. Anh buông tay, lẳng lặng thu dọn quần áo vương vãi trên sàn rồi bước ra cửa. Trước khi đi, anh quay lại nhìn cô lần cuối, ánh mắt phức tạp: “Xin lỗi em. Nhớ ăn uống đầy đủ.”
Cánh cửa đóng lại, ngăn cách hai thế giới. Xuân Vũ ngồi thẫn thờ trên giường, nước mắt lại tuôn rơi lã chã.
Tối hôm đó, Trương Lệ đi làm về, thấy Xuân Vũ đang lúi húi giặt ga trải giường trong phòng tắm.
“Ủa, sao lại giặt ga thế? Mới thay hôm kia mà?” Trương Lệ tò mò hỏi.
Xuân Vũ giật mình, tay đang vò tấm ga dính đầy những vết tích ô uế khựng lại. Cô cố giữ giọng bình tĩnh: “À… tớ lỡ làm đổ nước ngọt lên giường. Tiện thể giặt luôn.”
“Thế à? Mà sáng nay cậu đi đâu thế? Tớ gọi cửa mãi không thấy thưa.”
“Tớ… tớ ngủ say quá. Chắc do hôm qua tăng ca mệt.” Xuân Vũ nói dối không chớp mắt, nhưng trong lòng thì run rẩy vì sợ bị phát hiện.
“Ừ, công ty cậu bóc lột thật đấy. Thôi giặt nhanh rồi ra ăn cơm.”
Trương Lệ không nghi ngờ gì, vui vẻ đi ra ngoài. Xuân Vũ nhìn theo bóng lưng bạn, cảm giác tội lỗi lại trào dâng. Cô cúi xuống, tiếp tục vò mạnh tấm ga trải giường. Bọt xà phòng trắng xóa nổi lên, nhưng liệu nó có gột rửa được sự nhơ nhuốc trong tâm hồn cô?
Mùi tanh nồng của tinh dịch, mùi mồ hôi của người đàn ông ấy dường như vẫn còn vương vấn đâu đây, hòa lẫn với mùi nước xả vải, tạo nên một mùi hương ám ảnh khiến cô muốn nôn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận