Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con hồ ly tinh kia! Mày ra đây cho bà!”
Một tiếng hét chói tai vang lên làm rung chuyển cả văn phòng nhỏ bé. Cánh cửa kính bị đẩy mạnh, một người phụ nữ trung niên phốp pháp, ăn mặc lòe loẹt, khuôn mặt đằng đằng sát khí xông vào. Theo sau bà ta là hai người đàn ông to cao lực lưỡng, trông như vệ sĩ.
Người phụ nữ lao thẳng đến quầy lễ tân, túm lấy tóc cô gái trẻ đang ngồi đó – Vương Duyệt, cô lễ tân xinh đẹp và lẳng lơ nhất công ty.
“Á! Buông tôi ra! Bà làm cái gì vậy?” Vương Duyệt hét lên, cố gắng giãy giụa.
“Làm cái gì à? Tao đánh chết con hồ ly tinh giật chồng này!” Người phụ nữ tát mạnh vào mặt Vương Duyệt một cái “bốp” giòn tan. “Mày dám dụ dỗ chồng bà, lại còn dám vác cái bụng bầu đến ăn vạ à? Mày nghĩ mày có thai là tao sợ chắc?”
Cả công ty nhốn nháo. Mọi người bỏ dở công việc, chạy ra hóng chuyện. Xuân Vũ cũng bị tiếng ồn thu hút, đứng nép vào một góc quan sát, tim đập chân run.
“Vợ sếp Tôn đấy! Bà ấy đến đánh ghen!” Một đồng nghiệp thì thầm vào tai Xuân Vũ.
“Trời ơi, kinh quá. Hóa ra cái tin đồn Vương Duyệt cặp với sếp là thật à?”
Bà vợ sếp Tôn, tay vẫn túm chặt tóc Vương Duyệt, tay kia lôi từ trong túi xách ra một tờ giấy nhàu nhĩ, ném thẳng vào mặt cô gái. “Mày nhìn đi! Giấy khám thai của mày đây! Mày tưởng gửi cái này cho tao là tao sẽ ly hôn nhường chồng cho mày à? Mơ đi con!”
“Chồng tao đâu? Gọi lão Tôn Vệ Đông ra đây!” Bà ta gầm lên.
Quản lý Vương run rẩy bước ra, cố gắng xoa dịu: “Dạ… thưa phu nhân… Giám đốc Tôn đang đi công tác ở tỉnh, chưa về ạ.”
“Đi công tác? Hay là đi hú hí với con nào nữa?” Bà ta trừng mắt. “Được rồi, lão không có đây thì tao xử con này trước.”
Bà ta ra hiệu cho hai tên vệ sĩ lôi xềnh xệch Vương Duyệt ra ngoài đường. Vương Duyệt khóc lóc, van xin thảm thiết, nhưng không ai dám can ngăn. Cô ta bị lôi đi như một con chó, quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi.
“Con điếm! Mày mang thai con hoang thì tự đi mà giải quyết! Muốn bước chân vào nhà họ Tôn à? Có chết tao cũng không để yên!” Tiếng chửi rủa của bà vợ sếp vọng lại từ xa xa.
Trong văn phòng, không khí im lặng đến đáng sợ. Rồi những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên.
“Đáng đời! Ai bảo làm tiểu tam phá hoại gia đình người khác.”
“Nghe nói cô ta định dùng cái thai để ép sếp cưới đấy. Giờ thì hay rồi, mất cả chì lẫn chài.”
“Thế đứa bé thì sao?” Xuân Vũ không kìm được, run rẩy hỏi.
“Còn sao nữa? Phá chứ sao! Chẳng lẽ để lại làm bằng chứng nhục nhã à? Với lại vợ sếp ghê gớm thế kia, cô ta có giữ cũng không sống yên ổn được đâu.” Một chị đồng nghiệp chép miệng. “Đúng là ngu dốt, đàn ông có vợ rồi thì dây vào làm gì cho khổ.”
Những lời nói đó như những mũi kim châm vào tim Xuân Vũ. “Tiểu tam”, “con hoang”, “phá thai”, “nhục nhã”… Những từ ngữ ấy cứ xoay vần trong đầu cô.
Cô nhìn lại mình. Cô có khác gì Vương Duyệt không? Cô cũng đã ngủ với đàn ông đã có bạn gái. Cô cũng đang nghi ngờ mình mang thai. Nếu chuyện này vỡ lở, liệu cô có bị đánh ghen, bị sỉ nhục, bị xã hội phỉ nhổ như thế không?
Không! Cô không muốn! Cô không phải là tiểu tam! Cô là nạn nhân mà!
Xuân Vũ cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị đè nén bởi một tảng đá khổng lồ. Cô ôm miệng, chạy vội vào nhà vệ sinh nôn khan.
Sau khi bình tĩnh lại, cô quay lại văn phòng, thu dọn đồ đạc. “Em… em thấy trong người không khỏe. Em xin phép về trước.”
Cô không đợi đồng nghiệp trả lời, cầm túi xách chạy như bay ra khỏi công ty. Cô bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến bệnh viện gần nhất.
Cầm tờ kết quả xét nghiệm trên tay, Xuân Vũ sụp đổ hoàn toàn.
“Dương tính. Thai 5 tuần.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận