Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những ngày đầu sống chung với Lý Thước, Xuân Vũ luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ. Cô khóa cửa phòng cẩn thận mỗi khi đi ngủ, thậm chí còn kê ghế chặn cửa. Cô tránh mặt anh ta hết mức có thể, sáng dậy sớm đi làm trước khi anh ta thức, tối về muộn rồi chui tọt vào phòng.
Nhưng Lý Thước dường như không quan tâm đến sự né tránh của cô. Anh ta sống rất quy củ, sáng đi tập gym, chiều đi làm, tối về nhà xem tivi hoặc đọc sách. Anh ta không hề có hành động khiếm nhã nào, đối xử với cô như một người bạn cùng nhà bình thường, thậm chí còn khá lịch sự.
Điều này khiến Xuân Vũ dần thả lỏng cảnh giác. Có lẽ anh ta nói thật, anh ta chỉ cần người ở cùng cho vui và giúp việc nhà thôi.
Một buổi tối, Xuân Vũ đang nấu cơm trong bếp thì Lý Thước đi vào. Anh ta vừa tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ thân hình vạm vỡ, những giọt nước còn đọng trên cơ bắp cuồn cuộn chảy dọc xuống rãnh bụng quyến rũ.
Xuân Vũ đỏ mặt, vội quay đi: “Anh… anh mặc quần áo vào đi.”
Lý Thước thản nhiên mở tủ lạnh lấy chai nước, uống một hơi cạn sạch: “Ở nhà mình mà, nóng quá mặc gì cho vướng. Em nấu gì thơm thế?”
Anh ta tiến lại gần, ngó vào nồi canh đang sôi. Khoảng cách quá gần khiến Xuân Vũ ngửi thấy mùi sữa tắm nam tính hòa quyện với mùi hormone đàn ông nồng nàn. Tim cô đập loạn nhịp.
“Canh… canh sườn…” Cô lí nhí, lùi lại một bước.
“Ừm, ngon đấy.” Lý Thước mỉm cười, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đỏ bừng của cô, rồi dừng lại ở đôi môi đang mím chặt. Anh ta đột ngột cúi xuống, ghé sát tai cô thì thầm: “Em sợ tôi à?”
“Không… không có…”
“Thế sao tim em đập nhanh thế?” Anh ta cười khẽ, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai cô khiến cô tê dại.
Xuân Vũ vội vàng đẩy anh ta ra, chạy biến ra bàn ăn dọn bát đũa. Lý Thước nhìn theo bóng cô, nụ cười trên môi càng thêm sâu xa.
Bữa tối diễn ra trong không khí gượng gạo. Xuân Vũ cắm cúi ăn, không dám ngẩng đầu lên. Lý Thước thì vừa ăn vừa nhìn cô chằm chằm, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho cô.
“Ăn nhiều vào, em gầy quá. Ôm không sướng.” Anh ta buông một câu bâng quơ.
Xuân Vũ suýt sặc cơm.
Ăn xong, Xuân Vũ rửa bát, còn Lý Thước ngồi xem tivi. Khi cô rửa xong đi ra, anh ta vẫy tay gọi cô lại: “Lại đây, tôi bảo cái này.”
Xuân Vũ rụt rè đi tới. Lý Thước chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình trên ghế sofa: “Ngồi xuống.”
Cô do dự một chút rồi ngồi xuống, giữ một khoảng cách an toàn.
“Tôi thấy em đang tìm việc làm đúng không?” Lý Thước hỏi.
“Vâng… Tôi đang nộp hồ sơ vào mấy công ty…”
“Khỏi tìm nữa. Tôi xin cho em một chỗ rồi.”
“Hả? Ở đâu?” Xuân Vũ ngạc nhiên.
“Một công ty thể thao điện tử (E-sports). Làm biên tập viên nội dung cho mạng xã hội. Lương cao, chế độ tốt, lại đúng chuyên ngành của em.”
“Công ty thể thao điện tử? Nhưng tôi có biết gì về game đâu?”
“Không cần biết chơi, chỉ cần biết viết lách, quản lý fanpage là được. Bạn tôi làm giám đốc ở đó, tôi nói một tiếng là xong.”
Xuân Vũ nhìn anh ta, lòng đầy nghi hoặc. Tại sao anh ta lại tốt với cô như vậy? Trả nợ giúp, cho ở nhờ, giờ lại còn xin việc cho?
“Tại sao anh… giúp tôi nhiều thế?”
Lý Thước quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu. Anh ta đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô.
“Vì tôi thích em.”
Ba chữ ngắn gọn nhưng như bom nổ bên tai Xuân Vũ. Cô chết lặng.
“Tôi… tôi…”
“Đừng vội từ chối.” Lý Thước chặn lời cô. “Tôi biết em còn sợ tôi, còn hận tôi chuyện cũ. Tôi sẽ không ép em. Tôi sẽ chờ. Chờ đến khi em tự nguyện.”
Nói rồi, anh ta đứng dậy, đi về phòng mình, để lại Xuân Vũ ngồi ngẩn ngơ trên ghế sofa, trái tim rung động dữ dội.

Bình luận (0)

Để lại bình luận