Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy ngày sau đó, Xuân Vũ cố gắng giữ khoảng cách với Lý Thước. Cô đi sớm về muộn, ăn cơm bên ngoài, về nhà là chui tọt vào phòng khóa cửa. Nhưng Lý Thước cũng không vừa. Anh ta bắt đầu chiến dịch “công lược” bài bản.
Sáng nào cũng có bữa sáng nóng hổi đặt trên bàn. Tối nào cũng có tin nhắn hỏi han: “Về chưa?”, “Muốn ăn gì?”, “Có ai bắt nạt em không?”. Cuối tuần, anh ta viện cớ “trừ nợ” bắt cô ở nhà dọn dẹp, nhưng thực chất là để cô quanh quẩn bên cạnh anh ta.
Một buổi tối, Xuân Vũ đang lau nhà thì Lý Thước đi làm về. Anh ta ném lên bàn một túi đồ hiệu sang trọng.
“Cho em đấy.”
Xuân Vũ nhìn cái túi, là một chiếc váy dạ hội đắt tiền. “Cho tôi? Để làm gì?”
“Tối mai tôi có tiệc rượu, cần người đi cùng. Em đi với tôi.”
“Tôi không đi. Tôi không phải bình hoa di động của anh.”
“Đi một buổi, trừ 5000 tệ tiền nợ.” Lý Thước ra giá.
5000 tệ! Bằng cả tháng lương của cô. Xuân Vũ dao động. Chỉ đi ăn tiệc thôi mà, chắc không sao đâu nhỉ?
“Được… tôi đi.” Cô cắn răng đồng ý.
Tối hôm sau, Xuân Vũ diện chiếc váy Lý Thước mua. Chiếc váy màu đen, ôm sát cơ thể, xẻ tà cao, tôn lên làn da trắng muốt và đôi chân dài miên man của cô. Cô trang điểm nhẹ nhàng, tóc búi cao, trông sang trọng và quyến rũ đến lạ thường.
Lý Thước nhìn cô không chớp mắt, trong đáy mắt hiện lên vẻ si mê trần trụi. Anh bước tới, vòng tay ôm eo cô, thì thầm: “Em đẹp lắm.”
Bữa tiệc diễn ra tại một khách sạn 5 sao. Xuân Vũ choáng ngợp trước sự xa hoa lộng lẫy và những vị khách sang trọng. Cô bám chặt lấy cánh tay Lý Thước, sợ bị lạc lõng.
Lý Thước giới thiệu cô với bạn bè, đối tác là “bạn gái” của anh. Xuân Vũ muốn phản bác nhưng bị anh bóp nhẹ vào eo cảnh cáo. Mọi người đều khen ngợi cô xinh đẹp, Lý Thước thì cười đắc ý.
Đang trò chuyện, bỗng nhiên một giọng nữ lảnh lót vang lên: “A, Lý Thước! Lâu quá không gặp!”
Một cô gái xinh đẹp, ăn mặc sành điệu bước tới. Cô ta nhìn Lý Thước với ánh mắt lúng liếng, rồi liếc sang Xuân Vũ với vẻ khinh thường: “Đây là ai thế? Khẩu vị của anh dạo này thay đổi rồi à? Thích kiểu ‘gái quê’ thế này sao?”
Lý Thước sa sầm mặt mày. “Cô ăn nói cẩn thận. Đây là bạn gái tôi.”
“Bạn gái? Ha ha, đừng đùa nữa. Ai chẳng biết anh Lý phong lưu đa tình, thay bồ như thay áo. Cô em này chắc cũng chỉ được vài ngày thôi nhỉ?” Cô gái kia cười mỉa mai.
Xuân Vũ cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Cô muốn bỏ đi, nhưng Lý Thước đã giữ chặt tay cô. Anh nhìn thẳng vào cô gái kia, giọng lạnh băng: “Cô câm miệng lại cho tôi. Nếu còn dám nói thêm một câu xúc phạm cô ấy, đừng trách tôi không nể tình.”
Sự bảo vệ của Lý Thước khiến Xuân Vũ bất ngờ. Cô ngước nhìn anh, thấy khuôn mặt nghiêng của anh lúc này thật cương nghị và nam tính. Tim cô bỗng nhiên rung động nhẹ.
Sau bữa tiệc, trên đường về, Xuân Vũ im lặng nhìn ra cửa sổ.
“Xin lỗi chuyện lúc nãy.” Lý Thước phá vỡ sự im lặng.
“Không sao. Tôi quen rồi.” Xuân Vũ đáp nhẹ.
Lý Thước dừng xe bên lề đường, quay sang nhìn cô: “Xuân Vũ, anh thật sự thích em. Không phải chơi đùa. Em tin anh được không?”
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, ánh mắt anh chân thành và tha thiết. Xuân Vũ bối rối, không biết phải trả lời sao.
“Tôi… tôi cần thời gian…”
“Được, anh sẽ chờ.” Lý Thước mỉm cười, đưa tay vén lọn tóc mai của cô ra sau tai. “Nhưng đừng bắt anh chờ lâu quá nhé. Anh không kiên nhẫn lắm đâu.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận