Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Làm sao cô có thể làm ra loại chuyện đáng xấu hổ đến nhường ấy? Lại còn chủ động leo lên người đàn ông, uốn éo cái eo nhỏ, thậm chí còn dùng bàn tay mình vuốt ve thứ to lớn, gân guốc kia…
Xuân Vũ ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính, nhưng tâm trí cô đã trôi dạt về những ký ức vụn vỡ, mơ hồ của đêm qua. Cảm giác nhớp nháp, tê dại nơi hạ thể vẫn còn đó, như một bằng chứng không thể chối cãi cho sự buông thả của chính mình. Mỗi lần cô khẽ cử động trên chiếc ghế văn phòng cứng ngắc, cơn đau rát từ nơi tư mật lại dội lên, cọ xát vào lớp vải quần lót mỏng manh, nhắc nhở cô về sự xâm phạm thô bạo nhưng đầy khoái cảm đêm qua.
Cô nhớ lại ánh mắt rực lửa của Lý Thước, hơi thở nồng nặc mùi rượu pha lẫn mùi đàn ông nam tính, và cả cái cách cô rên rỉ cầu xin anh ta lấp đầy mình.
“Không thể nào…” Xuân Vũ ôm lấy hai má nóng bừng, cố gắng phủ nhận. Cô tuy tửu lượng kém, thường xuyên say là ngủ li bì, làm sao có thể biến thành một con mèo hoang dâm đãng, chủ động cầu hoan như thế? Có phải rượu hôm qua có vấn đề?
Xuân Vũ lén lút liếc nhìn Trần Thâm đang gõ phím lạch cạch bên cạnh. Cậu ta tuy có chút cợt nhả, hay đùa giỡn quá trớn, nhưng bản chất là người tốt, lại đang yêu bạn gái say đắm, chẳng có lý do gì để bỏ thuốc hại cô. Hay là đám nữ streamer kia? Cô nhớ lại bữa tiệc tối qua, ánh đèn màu chớp tắt, tiếng nhạc xập xình. Rõ ràng rượu là do Trần Thâm rót, đám con gái kia đâu có cơ hội chạm vào ly của cô.
Vậy thì chỉ còn một khả năng: Là chính cô. Là bản năng đàn bà bị kìm nén bấy lâu nay, mượn hơi men để bùng phát. Suy nghĩ ấy khiến Xuân Vũ muốn đào một cái hố để chui xuống. Cô hận rượu, hận cái thứ nước cay nồng khiến lý trí cô tan biến, biến cô thành một kẻ hư hỏng, đê tiện.
Lần trước Lý Thước say rượu cưỡng bức cô, kết quả là một mớ hỗn độn. Giờ đến lượt cô trúng chiêu, lại còn là tự mình dâng mỡ đến miệng mèo. Cô thề, từ nay về sau, sống chết cũng không đụng đến một giọt rượu nào nữa.
Điều khiến cô khổ sở nhất lúc này không phải là cơn đau thể xác, mà là sự xấu hổ khi nghĩ đến việc phải đối mặt với Lý Thước. Sáng nay, cô đã hèn nhát bỏ chạy khi anh ta còn đang ngủ say, vội vàng đến công ty với đôi chân run rẩy. Nhưng trốn được một lúc, sao trốn được cả đời? Họ đang sống chung một nhà, hít thở chung một bầu không khí.
Cả ngày hôm ấy, Xuân Vũ như người mất hồn. Đồng nghiệp rủ đi ăn trưa, cô lấy cớ bận việc, nhờ người mua hộ chiếc bánh mì khô khốc, vừa nhai vừa cảm thấy đắng ngắt trong miệng.
Cô cố tình nán lại công ty thật muộn, đợi đến khi văn phòng chỉ còn lại vài bóng người lác đác mới dám thu dọn đồ đạc ra về. Bước chân cô nặng trĩu, mỗi bước đi là một lần ma sát đau đớn nơi vùng kín. Cảm giác tê rần lan tỏa từ đùi non lên tận sống lưng. Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh đêm qua: Cô chủ động quàng chân lên hông Lý Thước, để anh ta bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tử cung…
Tư thế đó, sự cuồng nhiệt đó, và cả cái cảm giác nóng hổi khi dòng giống của anh ta tràn vào người cô.
“Chết tiệt!” Xuân Vũ rùng mình. Cô chợt nhớ ra một chuyện kinh hoàng: Cô đã bị bắn vào trong, rất nhiều lần. Khả năng mang thai là cực kỳ cao.
Nỗi sợ hãi ập đến, nhấn chìm sự xấu hổ. Cô không thể mang thai lần nữa, cô không chịu nổi bi kịch đó thêm một lần nào. Xuân Vũ vội vã rẽ hướng, lao vào một hiệu thuốc tây gần đó.
Lần đầu tiên đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp, cảm giác nhục nhã khiến Xuân Vũ không dám ngẩng đầu lên. Cô lượn lờ trước quầy thuốc rất lâu, giả vờ xem các loại vitamin, cho đến khi dược sĩ không kiên nhẫn được nữa phải lên tiếng hỏi.
“Tôi… tôi muốn mua thuốc tránh thai.” Giọng cô bé xíu như tiếng muỗi kêu.
“Loại hàng ngày hay khẩn cấp?” Dược sĩ hỏi, giọng đều đều như chuyện cơm bữa.
Xuân Vũ cắn môi, mặt đỏ bừng: “Khẩn cấp.”
“Đây, loại này.” Dược sĩ lấy một hộp thuốc nhỏ ném lên quầy, ánh mắt lướt qua vẻ non nớt của cô gái trẻ, buông một câu nhắc nhở: “Thuốc này hại người lắm, đừng có lạm dụng quá. Quan hệ thì nhớ bảo thằng bồ nó đeo bao vào.”
Xuân Vũ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Tôi biết rồi, cảm ơn chị.”
“Hai mươi tệ. Tiền mặt hay quét mã?”
“Quét mã.”
Vừa lúc Xuân Vũ đưa điện thoại ra thanh toán, cô cảm giác có ai đó đang đứng ngay sau lưng mình. Theo phản xạ, cô quay lại và chết điếng. Đó là Tiêu Hàm – một trong những nữ streamer nổi tiếng của công ty, người có vẻ ngoài sắc sảo và luôn nhìn cô với ánh mắt soi mói.
Xuân Vũ giật mình, vơ vội hộp thuốc nhét vào túi xách rồi cúi gằm mặt lao ra khỏi hiệu thuốc như kẻ trộm. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Nếu Tiêu Hàm nhìn thấy cô mua thứ này, ngày mai cả công ty sẽ biết chuyện biên tập viên mới có đời sống tình dục phóng túng.
Ra khỏi cửa hàng, cô tìm một góc khuất, run rẩy bóc hộp thuốc. Bên trong chỉ có một viên nén nhỏ xíu màu trắng, không mùi vị. Nó khác hẳn với loại thuốc Lý Thước từng đưa cho cô lần trước. Nhưng lúc này cô không còn tâm trí đâu để so sánh. Cô nuốt chửng viên thuốc khô khốc mà không cần nước, vị đắng nghét đọng lại nơi cuống họng.
Xuân Vũ không dám về nhà ngay. Cô ngồi thẫn thờ ở ghế đá công viên, nhìn dòng người qua lại cho đến khi đêm đã khuya khoắt. Mười một giờ đêm, cô đoán Lý Thước chắc đã ngủ hoặc ở trong phòng gym.
Cô rón rén mở cửa căn hộ, không dám bật đèn, mò mẫm trong bóng tối để về phòng mình. Cánh cửa phòng ngủ hé mở, Xuân Vũ thở phào nhẹ nhõm, định bụng sẽ chui vào chăn ngủ một giấc để quên đi tất cả.
Nhưng khi vừa bước vào phòng, ánh đèn ngủ vàng vọt hắt lên chiếc giường đơn quen thuộc, làm hiện rõ một thân hình to lớn đang nằm đó.
Xuân Vũ giật bắn người, mắt mở to kinh hoàng: “Sao… sao anh lại nằm trên giường của tôi?”
Lý Thước nghe tiếng động, chậm rãi ngồi dậy. Anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám ôm sát lấy lồng ngực vạm vỡ và chiếc quần đùi boxer mỏng manh. Cơ bắp săn chắc cuồn cuộn dưới ánh đèn mờ ảo, toát lên vẻ nam tính hoang dã. Đặc biệt là phần hạ bộ phồng lên một khối lớn, đầy đe dọa.
Anh nhìn cô, đôi mắt đen thẫm như vực sâu không thấy đáy, giọng nói trầm khàn vang lên trong đêm tĩnh mịch: “Anh đang đợi em.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận