Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi giải tán đám đông, Lý Thước đưa Xuân Vũ xuống hầm để xe. Anh ấn cô ngồi vào ghế phụ của chiếc Mercedes-Benz sang trọng, cẩn thận thắt dây an toàn cho cô. Không gian trong xe tĩnh lặng, chỉ có tiếng động cơ êm ái và tiếng tim đập thình thịch của Xuân Vũ.
“Tại sao anh lại nói như vậy?” Xuân Vũ lí nhí hỏi, phá vỡ sự im lặng.
Lý Thước vừa đánh lái vừa liếc nhìn cô: “Nói cái gì? Chuyện em là bạn gái anh á?”
“Vâng. Chúng ta… đâu phải là người yêu.”
Lý Thước cười khẽ, một nụ cười đầy ẩn ý: “Thế em muốn anh nói thế nào? Nói em là bạn cùng phòng? Hay là con nợ? Em làm trong ngành truyền thông, em phải hiểu rõ miệng lưỡi thế gian chứ. Nếu không phải là người yêu, thì một nam một nữ sống chung trong căn hộ cao cấp, người ta sẽ gọi là gì? Bao nuôi, bồ nhí, tình nhân… Em thích cái danh nào hơn?”
Xuân Vũ cứng họng. Anh nói đúng. Trong mắt người đời, mối quan hệ của họ quá mập mờ. Nhưng cô vẫn cảm thấy không cam lòng: “Nhưng nói dối như vậy… sau này làm sao giải thích?”
“Ai nói là nói dối?” Lý Thước đột ngột phanh xe lại khi đèn đỏ. Anh quay sang, nghiêng người về phía cô. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, hơi thở nam tính của anh bao trùm lấy cô. “Chúng ta sống chung, ngủ chung giường, chuyện gì cũng làm rồi. Em còn chối đây không phải là quan hệ yêu đương sao?”
Mặt Xuân Vũ đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Cô lắp bắp: “Đó… đó là do…”
“Do say rượu? Do tai nạn?” Lý Thước tiếp lời, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm, nhìn xoáy vào tâm can cô. “Xuân Vũ, đừng tự lừa dối mình nữa. Em cũng có cảm giác với anh mà, đúng không?”
Đèn xanh bật sáng. Lý Thước quay lại lái xe, để lại Xuân Vũ với mớ suy nghĩ hỗn độn. Về đến căn hộ, Xuân Vũ lẳng lặng đi theo anh vào nhà. Cô định đi thẳng về phòng mình để trốn tránh, nhưng Lý Thước đã nhanh tay nắm lấy cổ tay cô.
“Em định đi đâu?”
“Về phòng…”
“Về phòng nào?” Lý Thước kéo nhẹ một cái, cả người Xuân Vũ ngã vào lòng anh. Anh vòng tay ôm chặt lấy eo cô, cúi đầu tì cằm lên đỉnh đầu cô, giọng nói trở nên buồn bã và tủi thân lạ thường. “Em đang đùa giỡn tình cảm của anh sao?”
“Cái gì?” Xuân Vũ ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Lý Thước nhìn cô bằng đôi mắt cún con ầng ậc nước: “Anh vừa mới công khai với cả thế giới em là bạn gái anh. Anh đã đuổi khách hàng VIP vì em, chịu tổn thất bao nhiêu tiền. Vậy mà về nhà em lại lạnh nhạt với anh, muốn trốn anh. Em coi anh là gì? Là công cụ để em giữ thể diện thôi sao?”
“Không phải…” Xuân Vũ bối rối, thấy anh buồn bã như vậy, lòng cô mềm nhũn. “Tôi… em chỉ là chưa quen.”
“Vậy thì tập cho quen đi.” Lý Thước siết chặt vòng tay hơn. “Làm bạn gái anh đi, được không? Anh sẽ bảo vệ em, sẽ lo cho em, sẽ không để ai ức hiếp em nữa. Anh hứa.”
Lời hứa ngọt ngào cùng hơi ấm từ cơ thể anh khiến bức tường phòng thủ trong lòng Xuân Vũ sụp đổ. Cô đã cô đơn quá lâu ở thành phố xa lạ này, chịu đựng quá nhiều ấm ức. Cô khao khát một bờ vai để dựa vào. Và người đàn ông này, dù có chút bá đạo và hư hỏng, nhưng anh thực sự đã đứng ra che chở cho cô.
Xuân Vũ nhắm mắt lại, khẽ gật đầu.
Ngay lập tức, Lý Thước bế bổng cô lên, xoay một vòng giữa phòng khách. “Tuyệt quá! Vợ anh đồng ý rồi!”
“Ai là vợ anh chứ!” Xuân Vũ đánh nhẹ vào vai anh, nhưng trên môi đã nở nụ cười.
“Đồng ý rồi thì không được nuốt lời đâu nhé.” Lý Thước đặt cô xuống, nhưng không buông ra. Anh hôn chụt lên trán cô, rồi dắt tay cô đi về phía phòng ngủ chính. “Từ nay về sau, em chuyển sang phòng anh ngủ.”
“Hả? Nhanh thế á?” Xuân Vũ giật mình lùi lại.
“Nhanh gì mà nhanh. Chúng ta là người yêu rồi, ngủ chung là chuyện đương nhiên.” Lý Thước không cho cô cơ hội từ chối, kéo cô vào phòng tắm. Trên bồn rửa mặt, hai chiếc bàn chải điện một xanh một hồng đã được đặt cạnh nhau từ bao giờ, cùng với chiếc cốc đôi in hình ngộ nghĩnh.
“Anh… anh chuẩn bị từ bao giờ thế?”
Lý Thước ôm cô từ phía sau, nhìn hình ảnh hai người phản chiếu trong gương, mỉm cười gian manh: “Từ cái đêm em say rượu cưỡng bức anh.”
“Anh!”
Đêm đó, trong căn phòng ngủ rộng lớn, lần đầu tiên Xuân Vũ nằm trên giường của Lý Thước với tư cách là bạn gái chính thức. Đèn tắt, bóng tối bao trùm, nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở nóng hổi và sự hiện diện mạnh mẽ của người đàn ông bên cạnh.
Anh không làm gì quá phận, chỉ kéo cô vào lòng, để lưng cô áp sát vào lồng ngực anh. Nhưng rồi, Xuân Vũ cảm thấy hai cổ tay mình bị nắm lấy, kéo ra sau lưng. Một sợi dây lụa mềm mại được quấn quanh cổ tay cô, thắt lại.
“Lý Thước! Anh làm gì vậy?” Cô hoảng hốt kêu lên.
Giọng Lý Thước vang lên bên tai cô, trầm đục và đầy nguy hiểm: “Để đảm bảo đêm nay ‘bạn gái’ của anh không chạy trốn. Ngoan nào, chỉ là một trò chơi nhỏ thôi…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận