Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm đó, không khí trong căn hộ của Lý Thước đặc quánh sự ám muội. Xuân Vũ đang lúi húi gấp quần áo trong phòng ngủ thì đột nhiên, mọi thứ trước mắt tối sầm lại. Một dải lụa đen mềm mại bịt chặt mắt cô, thắt nút phía sau đầu.
“Lý Thước?” Cô hoảng hốt gọi, tim đập thình thịch.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng sột soạt khẽ khàng và cảm giác hai cổ tay cô bị bắt lấy, kéo ra sau lưng và trói lại bằng một sợi dây lụa khác.
“Anh làm cái gì vậy? Thả em ra!” Xuân Vũ bắt đầu sợ hãi, cô vặn vẹo cơ thể, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp vô hình.
“Suỵt…” Một hơi thở nóng rực phả vào gáy cô, khiến cô rùng mình nổi da gà. “Ngoan nào, hôm nay chúng ta chơi một trò chơi mới.”
Bóng tối bao trùm khiến các giác quan khác của Xuân Vũ trở nên nhạy bén đến lạ thường. Cô cảm nhận được bàn tay to lớn, thô ráp của anh đang trượt dọc theo sống lưng cô, mang theo một luồng nhiệt lượng thiêu đốt.
“Xoẹt!”
Tiếng vải rách vang lên chói tai trong không gian tĩnh lặng. Chiếc váy ngủ mỏng manh của Xuân Vũ bị xé toạc từ phía sau, để lộ tấm lưng trần trắng nõn và bờ vai gầy guộc. Cô giật bắn người, chưa kịp kêu lên thì bàn tay anh đã luồn qua nách, bao trọn lấy bầu ngực căng tròn không được che chắn bởi nội y.
“Ưm…” Xuân Vũ rên rỉ, vừa đau vừa nhột.
Đầu ngón tay chai sạn của Lý Thước miết mạnh qua đỉnh nhũ hoa, trêu đùa, véo nhẹ, khiến nó sưng cứng lên trong lòng bàn tay anh. Anh như một người nghệ sĩ đang thưởng thức tác phẩm điêu khắc của mình, vừa nâng niu vừa thô bạo.
“Lý Thước… đừng mà… em sợ…” Xuân Vũ nức nở, cảm giác bất lực khi bị bịt mắt và trói tay khiến cô run rẩy. Cô không biết anh đang ở đâu, sẽ làm gì tiếp theo.
Đột nhiên, ba ngón tay thon dài, cứng cáp của anh thô bạo chen vào miệng cô, chặn đứng những lời van xin. Anh ấn mạnh vào lưỡi cô, buộc cô phải mở miệng ra, chấp nhận sự xâm nhập.
“Nếm thử đi, vị của em đấy.” Giọng anh trầm khàn, đầy dục vọng.
Những ngón tay anh khuấy đảo trong khoang miệng cô, mô phỏng động tác giao hợp. Nước bọt không kịp nuốt trôi theo khóe môi cô chảy xuống cằm, nhỏ giọt lên ngực. Cảnh tượng dâm mỹ và sa đọa đến cực điểm.
Xuân Vũ bị ép ngửa cổ ra sau, tựa vào lồng ngực rắn chắc của anh. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh đập sau lưng mình. Cơ thể cô, phản bội lại lý trí, bắt đầu nóng lên. Dịch mật từ nơi tư mật rỉ ra, thấm ướt đẫm quần lót.
“Thích không? Hửm?” Anh thì thầm, rút ngón tay ướt đẫm nước bọt ra khỏi miệng cô, rồi trượt dài xuống cổ, xuống ngực, và dừng lại ở bụng dưới phẳng lì.
Anh bất ngờ đẩy mạnh cô ngã xuống giường nệm êm ái. Xuân Vũ hét lên một tiếng, nhưng ngay lập tức bị thân hình to lớn của anh đè lên.
“Hôm nay, anh sẽ dạy em thế nào là phục tùng.”
Lời nói của anh như một bản án, nhưng cũng như một lời hứa hẹn về những khoái cảm điên rồ sắp tới. Xuân Vũ nằm đó, trong bóng tối vô tận, chờ đợi cơn bão mang tên Lý Thước cuốn phăng mình đi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận