Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong bóng tối, âm thanh trở nên sống động hơn bao giờ hết. Tiếng kim loại va chạm lách cách vang lên lạnh lẽo. Xuân Vũ cảm thấy cổ chân mình bị một vật gì đó lạnh ngắt khóa chặt, kéo dang rộng ra hai bên và cố định vào thành giường.
Cô bây giờ hoàn toàn bị phơi bày, tay bị trói, mắt bị bịt, chân bị khóa mở rộng, giống như một vật hiến tế trên bàn tiệc của dã thú.
“Lý Thước… anh điên rồi… thả em ra…” Xuân Vũ khóc nấc lên, nỗi sợ hãi xen lẫn sự kích thích kỳ lạ len lỏi trong từng tế bào.
“Chưa đâu bảo bối, bữa tiệc mới chỉ bắt đầu.”
Lý Thước không vội vàng xâm nhập. Anh lấy ra một vật thể hình quả trứng rung, bật công tắc. Tiếng rè rè nhỏ xíu vang lên khiến da đầu Xuân Vũ tê dại. Anh áp vật đó vào cửa mình đang ướt át của cô, không cho vào trong mà chỉ di chuyển xung quanh hạt đậu nhỏ nhạy cảm.
“A… á… cái gì thế… đừng…”
Cường độ rung tăng dần. Xuân Vũ cong người lên, vặn vẹo cái mông trắng ngần để trốn tránh, nhưng càng cựa quậy, vật đó càng áp sát hơn. Khoái cảm đánh úp tới tấp khiến đầu óc cô quay cuồng.
“Đét!”
Một cái tát giòn giã giáng xuống mông cô. Cơn đau rát bất ngờ khiến Xuân Vũ thét lên, nước mắt trào ra thấm ướt dải lụa bịt mắt.
“Ngoan nào, đừng lộn xộn. Hư là phải phạt.” Giọng Lý Thước nghiêm khắc nhưng đầy vẻ cưng chiều biến thái. Anh tiếp tục vỗ mạnh vào mông cô, để lại những dấu tay đỏ ửng trên làn da trắng tuyết.
Trong lúc cô đang choáng váng vì đau và sướng, anh nhét quả trứng rung vào sâu bên trong cô, rồi lấy ra một vật khác. Đó là một chiếc vòng miệng bằng da có gắn quả bóng cao su ở giữa.
“Há miệng ra.”
Xuân Vũ lắc đầu nguầy nguậy, nhưng anh bóp chặt hai má cô, ép cô mở miệng và nhét quả bóng vào, cài khóa phía sau đầu. Giờ đây, cô chỉ có thể phát ra những tiếng “ư ư” yếu ớt, nước miếng không thể nuốt được cứ thế trào ra khóe miệng.
Lý Thước hài lòng nhìn tác phẩm của mình. Anh cúi xuống, liếm láp những giọt nước mắt và nước miếng trên mặt cô, rồi di chuyển xuống dưới. Anh bế bổng cô lên, đi về phía phòng tắm.
Trong phòng tắm sáng đèn, Xuân Vũ bị đặt ngồi lên bồn rửa mặt, đối diện với tấm gương lớn. Lý Thước tháo bịt mắt cho cô.
Khoảnh khắc nhìn thấy chính mình trong gương, Xuân Vũ muốn ngất đi vì xấu hổ. Cô trần truồng, miệng bị bịt, chân dang rộng, trên người đầy những vết đỏ. Và đứng sau lưng cô là Lý Thước, quần áo chỉnh tề, ánh mắt rực lửa dục vọng đang nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của hai người.
“Nhìn đi, nhìn xem em dâm đãng thế nào.” Anh thì thầm vào tai cô, tay cởi thắt lưng quần mình.
Cây gậy thịt thô to, gân guốc bật ra, đập nhẹ vào mông cô. Lý Thước nâng hông cô lên, từ từ ấn vật đó vào trong cơ thể cô từ phía sau.
“Ưm… ưm…” Xuân Vũ rên rỉ qua chiếc vòng miệng, nhìn trân trân vào gương, chứng kiến cảnh tượng anh ra vào cơ thể mình. Sự kết hợp giữa thị giác và xúc giác đẩy sự hưng phấn lên đến đỉnh điểm.
Anh thúc mạnh, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng. Anh vừa làm vừa đánh vào mông cô, bắt cô phải nhìn, phải khắc ghi khoảnh khắc này.
“Gọi chủ nhân đi! Trong lòng em muốn gọi thế đúng không?” Anh tháo chiếc vòng miệng ra cho cô.
“A… Chủ nhân… xin anh… sướng quá…” Xuân Vũ vỡ òa, lý trí sụp đổ hoàn toàn, cô chỉ còn biết tuân phục và tận hưởng khoái lạc mà người đàn ông này mang lại.
Đêm đó, phòng tắm ngập tràn hơi nước và tiếng rên rỉ không dứt, là một đêm dài của sự trừng phạt ngọt ngào và sự chiếm hữu tuyệt đối.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận