Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyến đi Trùng Khánh 5 ngày thì mất 4 ngày Lý Thước nằm bẹp dí ở khách sạn vì cái dạ dày biểu tình. Xuân Vũ cũng chẳng còn tâm trạng đi chơi đâu, cô ở lại phòng chăm sóc anh, nấu cháo, mua thuốc, đọc sách cho anh nghe. Không khí trong phòng khách sạn tuy có mùi thuốc tây nhưng lại ấm áp lạ thường.
Đến ngày cuối cùng, sức khỏe Lý Thước khá lên đôi chút. Anh nằng nặc đòi đưa Xuân Vũ đi ngâm suối nước nóng, nói là để xả xui và thư giãn gân cốt.
Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng nằm trên núi, không khí trong lành, sương mù bảng lảng. Họ thuê một phòng VIP có bể ngâm riêng ngoài trời, được bao quanh bởi những tảng đá tự nhiên và rặng tre xanh mướt, vô cùng kín đáo và lãng mạn.
Xuân Vũ thay bộ đồ bơi một mảnh kín đáo, rón rén bước xuống bể nước nóng bốc hơi nghi ngút. Cảm giác dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể khiến mọi mệt mỏi tan biến. Cô nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành bể, tận hưởng giây phút thư thái hiếm hoi.
Đột nhiên, tiếng nước xao động. Xuân Vũ mở mắt ra, thấy Lý Thước đang bước xuống bể. Anh không mặc đồ bơi, mà chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông (mà thực ra xuống nước thì khăn cũng ướt sũng và dính sát vào người, chẳng che được gì mấy).
“Anh… anh không được ngâm lâu đâu đấy, mới ốm dậy.” Xuân Vũ nhắc nhở, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà dán vào vòm ngực săn chắc và bờ vai rộng của anh.
Lý Thước tiến lại gần cô, ngồi xuống bên cạnh. Làn da anh dưới nước ửng hồng, những giọt nước đọng trên cơ bắp cuồn cuộn trông quyến rũ chết người.
“Anh khỏe rồi. Nhờ y tá Xuân Vũ chăm sóc mát tay quá mà.” Anh cười, đưa tay vén những lọn tóc ướt dính trên trán cô ra sau tai.
Khoảng cách quá gần, hơi nóng từ nước và từ cơ thể anh phả vào mặt Xuân Vũ khiến cô thấy ngột ngạt. Không khí trở nên ám muội.
Bàn tay Lý Thước không dừng lại ở tai, mà trượt xuống cổ, xuống vai trần của cô dưới làn nước.
“Da em mịn quá.” Anh thì thầm, cúi xuống hôn lên hõm cổ cô.
“Lý Thước… đây là ngoài trời…” Xuân Vũ yếu ớt phản đối, nhưng cơ thể lại mềm nhũn ra.
“Không ai thấy đâu. Chỉ có trời đất và chúng ta.”
Anh kéo cô vào lòng, môi tìm môi. Nụ hôn dưới nước mang một hương vị khác biệt, ẩm ướt và nồng nàn. Bàn tay anh luồn vào trong bộ đồ bơi của cô, xoa nắn bầu ngực căng tròn đang nổi bồng bềnh trong nước.
“Ưm…”
Lý Thước bế cô lên, đặt cô ngồi lên đùi mình. Chiếc khăn tắm của anh đã tuột ra từ lúc nào, trôi lềnh bềnh trên mặt nước. Vật cứng rắn nóng hổi của anh chọc vào đùi non của Xuân Vũ, đầy đe dọa.
“Anh muốn em, Xuân Vũ.” Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt rực lửa khao khát. “Mấy ngày nay nhìn em chăm sóc anh, anh chỉ muốn ăn thịt em ngay lập tức.”
Xuân Vũ đỏ mặt, vòng tay qua cổ anh, vùi mặt vào vai anh: “Anh hư quá… mới khỏi ốm đã…”
“Hư mới yêu được em chứ.” Lý Thước cười khẽ, kéo lệch phần đáy quần bơi của cô sang một bên. Ngón tay anh thâm nhập vào bên trong, hòa cùng dòng nước ấm áp, khuấy đảo nơi tư mật.
Cảm giác nước nóng tràn vào bên trong cùng với ngón tay anh tạo nên một sự kích thích lạ lẫm. Xuân Vũ rên rỉ, móng tay cắm vào vai anh.
“Em ướt rồi, hay là nước suối đây?” Anh trêu chọc.
“Đáng ghét…”
Lý Thước không chần chừ nữa, anh nâng hông cô lên, điều chỉnh vị trí, rồi từ từ hạ cô xuống. Cây gậy thịt xuyên qua làn nước, tiến vào cơ thể cô một cách trơn tru.
“A…” Xuân Vũ ngửa cổ ra sau, cảm nhận sự lấp đầy trọn vẹn.
Họ hòa làm một giữa làn hơi nước mờ ảo, tiếng nước bì bõm hòa cùng tiếng rên rỉ tạo nên một bản nhạc tình ái giữa thiên nhiên hoang sơ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận