Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau màn dạo đầu nóng bỏng trong nước, Lý Thước bế Xuân Vũ lên thành bể. Những phiến đá tự nhiên lởm chởm và hơi lạnh khiến Xuân Vũ co rúm người lại.
“Lạnh… và đau lưng…” Cô than vãn.
“Ngoan, chịu khó một chút. Tư thế này vào sâu lắm.” Lý Thước không buông tha, anh kê chiếc khăn tắm dưới lưng cô, rồi tách hai chân cô ra, đứng giữa hai chân cô và tiếp tục cuộc chinh phạt.
Ở tư thế này, anh có thể nhìn thấy toàn bộ cơ thể tuyệt đẹp của cô dưới ánh trăng mờ ảo. Làn da trắng sứ, đôi gò bồng đảo nảy lên theo từng nhịp thúc, khuôn mặt đê mê vì khoái cảm.
Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên ngực cô, mút mát mạnh bạo. Bên dưới, anh thúc mạnh và sâu, mỗi cú va chạm đều tạo ra tiếng bạch bạch xấu hổ.
“Sướng không? Hả?”
“Sướng… a… anh mạnh quá…” Xuân Vũ rên rỉ, hai chân quắp chặt lấy hông anh.
Gió núi thổi qua lành lạnh, nhưng cơ thể hai người nóng hầm hập như lò lửa. Sự đối lập về nhiệt độ càng làm tăng thêm khoái cảm.
Sau khi bắn một đợt vào trong cô, Lý Thước vẫn chưa thỏa mãn. Anh bế cô quay trở lại phòng khách sạn.
Căn phòng ấm áp chào đón họ. Lý Thước ném cô lên chiếc giường King size rộng lớn.
“Lại… lại nữa à?” Xuân Vũ thở hổn hển, mắt mở không lên.
“Bù cho 4 ngày anh nằm liệt giường chứ.” Lý Thước cười gian, lao vào cô như hổ đói vồ mồi.
Đêm đó là một đêm dài vô tận. Họ thử đủ mọi tư thế, từ truyền thống đến doggy, từ trên giường xuống thảm trải sàn. Lý Thước như muốn vắt kiệt sức lực của cô, và cả của chính anh.
Trong lúc cao trào, Lý Thước đột nhiên dừng lại, nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói nghiêm túc lạ thường: “Xuân Vũ, chúng ta sinh em bé đi.”
Xuân Vũ giật mình, cơn khoái cảm bị khựng lại một nhịp. Cô mở to mắt nhìn anh: “Em bé? Tại sao tự nhiên…”
“Anh muốn có một gia đình với em. Muốn có một đứa con giống em.” Anh cúi xuống hôn lên bụng phẳng lì của cô.
Xuân Vũ im lặng. Nỗi sợ hãi mơ hồ lại len lỏi trong tim cô. Cô yêu anh, nhưng cô sợ. Sợ tương lai bất định, sợ mình không đủ tốt, sợ quá khứ lặp lại (việc phá thai lần trước vẫn là nỗi ám ảnh).
“Không được…” Cô lắc đầu, quay mặt đi. “Em chưa sẵn sàng. Chúng ta… công việc còn chưa ổn định, em vừa mới mất việc…”
Lý Thước nhìn vẻ mặt lảng tránh của cô, ánh mắt thoáng buồn. Nhưng anh không ép buộc. Anh hôn lên trán cô, dịu dàng nói: “Được rồi, nghe em. Khi nào em sẵn sàng thì chúng ta tính.”
Anh tiếp tục di chuyển, nhưng lần này nhẹ nhàng và tình cảm hơn, như muốn dùng hành động để xoa dịu nỗi bất an trong lòng cô.
Cuối cùng, cả hai chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay nhau, nhưng trong lòng mỗi người đều mang một tâm sự riêng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận