Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyến đi Trùng Khánh kéo dài năm ngày nhưng thực chất chỉ là những chuỗi ngày triền miên trên giường, mây mưa không dứt. Những danh lam thắng cảnh, những con phố sầm uất hay món lẩu cay nồng trứ danh dường như chỉ là cái cớ làm nền cho dục vọng không đáy của Lý Thước.
Trên chuyến bay trở về Thẩm Quyến, Xuân Vũ ngồi bên cửa sổ, nhìn những đám mây trắng xốp trôi lững lờ phía dưới, không nhịn được mà quay sang lườm người đàn ông bên cạnh. Anh đang nhắm mắt dưỡng thần, vẻ mặt thỏa mãn như một con thú vừa được ăn no nê.
“Đều tại anh cả,” Xuân Vũ bĩu môi, giọng nói mang theo chút hờn dỗi nũng nịu. “Đã bảo đi du lịch, kết quả là em chẳng đi được đâu, toàn ở trong phòng khách sạn. Lãng phí vé máy bay, lãng phí cả cơ hội.”
Lý Thước hé mắt, nghiêng đầu nhìn cô. Đôi mắt đen láy của anh ánh lên vẻ cưng chiều pha chút ranh mãnh. Anh đưa tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, đan mười ngón tay vào nhau thật chặt.
“Sao lại lãng phí?” Giọng anh trầm ấm, mang theo dư vị khàn khàn của những đêm hoan lạc. “Chẳng phải chúng ta đã khám phá rất kỹ lưỡng ‘phong cảnh’ của nhau sao? Lần sau anh hứa, nhất định sẽ bù cho em một chuyến đi tử tế hơn.”
“Em không thèm tin anh nữa,” Xuân Vũ rụt tay lại, nhưng không thực sự dùng sức. Cô thở dài, nỗi lo âu về thực tại bắt đầu len lỏi vào tâm trí. “Về đến nơi là em phải lao đầu vào tìm việc ngay. Đã thất nghiệp cả tháng trời rồi, cứ thế này em sẽ biến thành một con sâu gạo mất.”
Nghĩ đến cảnh phải cầm hồ sơ đi rải khắp các công ty, đối mặt với những câu hỏi soi mói của nhà tuyển dụng về lý do nghỉ việc ở công ty cũ, Xuân Vũ cảm thấy đau đầu. Cô không muốn nói dối, nhưng sự thật về vụ bê bối kia lại quá khó để giải thích.
Thấy vẻ mặt ỉu xìu của “thỏ con”, Lý Thước mỉm cười, đưa tay véo nhẹ chóp mũi cô.
“Việc làm ấy à? Anh đã lo liệu xong cho em rồi.”
Xuân Vũ trố mắt ngạc nhiên: “Anh nói gì cơ? Tìm được việc rồi á?”
“Ừ,” Lý Thước gật đầu, vẻ mặt thản nhiên như thể đó là chuyện nhỏ nhặt nhất trên đời. “Vị trí quản lý nội dung tài khoản mạng xã hội cho Fresh.”
“Fresh?” Xuân Vũ thốt lên, giọng cao vút vì kinh ngạc. “Có phải là cái thương hiệu mỹ phẩm cao cấp của nước ngoài đó không? Cái hãng mà một chai nước thần của họ bằng cả nửa tháng lương cũ của em ấy?”
Lý Thước bật cười trước sự so sánh ngây ngô của cô: “Đắt thế sao? Anh thấy cũng bình thường mà.”
Xuân Vũ gật đầu lia lịa: “Đắt lắm chứ đùa! Em từng mơ ước được làm nhân viên chính thức để có tiền mua trọn bộ dưỡng da của họ đấy. Ai ngờ chưa kịp mua thì đã bị đuổi việc.” Cô cúi xuống nhìn làn da tay mình, tiếc nuối: “May mà đợt trước mua được mấy set dùng thử giá rẻ nên mới trúng thưởng chuyến đi này. Coi như trong cái rủi có cái may.”
“Nghe nói đợt 11-11 sắp tới, Fresh sẽ có quà tặng nội bộ rất lớn cho nhân viên,” Lý Thước lơ đãng thả một câu “mồi chài”.
Mắt Xuân Vũ sáng rực lên: “Thật ạ? Nhưng mà… còn hai tuần nữa là đến 11-11 rồi. Em làm sao kịp qua thử việc để thành nhân viên chính thức?”
“Yên tâm, anh đã sắp xếp cả rồi. Ngày kia em có thể đi làm ngay. Thời gian thử việc chỉ là hình thức thôi.”
“Anh… sao anh làm được hay vậy?” Xuân Vũ nhìn anh đầy ngưỡng mộ pha lẫn nghi hoặc. “Anh quen biết ai trong đó à?”
Lý Thước nhìn sâu vào mắt cô, không hề chớp mắt khi nói dối: “Đúng vậy. Một khách hàng VIP của anh là quản lý cấp cao ở đó. Anh nhờ một tiếng là được.”
Trong suy nghĩ đơn thuần của Xuân Vũ, Lý Thước là một huấn luyện viên thể hình cao cấp, tiếp xúc với giới thượng lưu là chuyện bình thường. Cô không mảy may nghi ngờ, chỉ thấy lòng tràn ngập biết ơn và phấn khích. Một công việc trong mơ, một khởi đầu mới đang chờ đợi cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận