Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, Xuân Vũ quyết định đối mặt với thực tế. Cô phải về quê xin phép mẹ chuyện cưới xin. Nhưng trước hết, cô phải giải quyết công việc ở công ty.
Cô mang đơn xin nghỉ phép dài hạn đến phòng quản lý. Vị quản lý nam nhìn tờ đơn, nhíu mày cau có: “Nghỉ một hai tháng để về quê cưới? Cô đùa tôi đấy à? Cô mới làm được hai tháng, chưa hết thử việc mà đòi nghỉ như bà hoàng thế?”
“Tôi… tôi xin lỗi, nhưng chuyện gấp quá…” Xuân Vũ cúi đầu, lí nhí.
“Gấp cái gì? Có bầu rồi phải không?” Quản lý liếc nhìn bụng cô, cười khẩy đầy mỉa mai. “Giới trẻ bây giờ sống buông thả thật. Chưa cưới xin gì đã ễnh bụng ra. Cô nghĩ công ty này là cái trại từ thiện à mà nuôi báo cô cô?”
Những lời nói cay nghiệt như tát nước vào mặt khiến Xuân Vũ uất ức đến trào nước mắt. Cô không thể chịu đựng thêm sự xúc phạm này nữa.
“Vậy tôi xin nghỉ việc luôn!” Cô nói, giọng run run nhưng dứt khoát.
Về nhà, thấy mắt cô đỏ hoe, Lý Thước xót xa vô cùng. Khi biết chuyện, anh ôm cô vào lòng: “Thôi, nghỉ đi. Cái công ty vớ vẩn ấy không xứng với em. Ở nhà dưỡng thai, sinh con xong anh mở công ty cho em làm bà chủ.”
Quyết định xong xuôi, hai người đặt vé máy bay về Hà Bắc – quê hương của Xuân Vũ.
Từ sân bay, Lý Thước thuê một chiếc xe hơi sang trọng, tự lái đưa cô về huyện lỵ xa xôi. Càng đi về phía Bắc, cảnh vật càng trở nên hoang sơ, tiêu điều. Gió lạnh hun hút thổi qua những cánh đồng trơ trọi.
Xe dừng lại trước một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, tường gạch bong tróc. Mẹ Xuân Vũ – bà Ngô Phương – và bà ngoại đã đứng đợi sẵn ở cổng.
Nhìn thấy con gái bước xuống xe cùng một người đàn ông lạ mặt, vẻ mặt bà Ngô Phương đanh lại. Bà là người phụ nữ nông thôn truyền thống, cả đời vất vả nuôi con, chỉ mong con gái học hành tử tế, lấy chồng đàng hoàng. Tin con gái chưa chồng mà chửa như sét đánh ngang tai bà.
“Mẹ…” Xuân Vũ rụt rè gọi.
Bà Ngô Phương hừ lạnh, không thèm nhìn Lý Thước lấy một cái, quay người đi thẳng vào nhà: “Vào đi rồi nói chuyện.”
Lý Thước không hề tỏ ra khó chịu. Anh xách đống quà cáp đắt tiền từ cốp xe ra, lễ phép chào bà ngoại rồi nắm tay Xuân Vũ, thì thầm trấn an: “Đừng sợ, có anh đây rồi. Mẹ giận là đúng, để anh lo liệu.”
Bàn tay ấm áp và sự bình tĩnh của anh khiến Xuân Vũ vững tâm hơn hẳn. Cô dẫn anh vào căn phòng nhỏ của mình – nơi chứa đựng cả tuổi thơ cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận