Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau màn “hoan ái” đầy tội lỗi trong nhà thờ, Lý Thước giúp Xuân Vũ chỉnh trang lại váy áo. Nhìn những vết đỏ chi chít trên làn da trắng tuyết của cô và vệt tinh dịch còn vương trên ngực áo, anh không hề cảm thấy hối lỗi mà ngược lại còn thấy vô cùng hưng phấn. Sự chiếm hữu bệnh hoạn trong anh được thỏa mãn.
Họ trở về khách sạn, nghỉ ngơi một đêm rồi nhanh chóng bay về Trung Quốc. Chuyến đi này, đối với Xuân Vũ, là một giấc mơ đẹp đẽ nhưng cũng đầy những mảng màu nhục dục mà cô chưa bao giờ ngờ tới mình sẽ dấn thân vào.
Vừa về đến Thẩm Quyến, cơn ốm nghén của Xuân Vũ bắt đầu ập đến dữ dội. Khác với những thai phụ khác thường nghén sớm, cô đến tháng thứ tư mới bắt đầu bị hành hạ. Cơn buồn nôn kéo đến bất chợt, sáng sớm hay đêm khuya đều khiến cô khổ sở. Ăn gì cũng nôn, uống nước cũng nôn, người gầy rộc đi trông thấy.
Lý Thước nhìn vợ khổ sở mà xót xa, anh gần như hủy bỏ mọi lịch trình làm việc không cần thiết để ở nhà chăm sóc cô. Sự tận tụy của anh khiến Xuân Vũ càng thêm tin tưởng và yêu thương người chồng này.
Vào một buổi chiều, khi đang nằm nghỉ trên ghế sofa lướt điện thoại, Xuân Vũ nhận được một thông báo kết bạn WeChat. Avatar là hình một bông hoa sen thanh tao, tên hiển thị là “Đỗ Ngọc Thơ”.
Xuân Vũ tò mò chấp nhận. Ngay lập tức, bên kia gửi tin nhắn tới:
“Chào cô, tôi là Đỗ Ngọc Thơ. Tôi nghe nói cô là bạn gái của Lý Thước, muốn làm quen một chút.”
Xuân Vũ hơi nhíu mày. Bạn gái? Cô và Lý Thước đã kết hôn rồi mà? Tại sao người này lại dùng từ “bạn gái”?
Cô gõ phím trả lời: “Chào cô. Tôi là vợ của Lý Thước.”
Bên kia im lặng một lúc lâu, rồi trả lời: “Ồ, xin lỗi. Tôi là bạn của Lý Thước ở Anh, lâu rồi không liên lạc nên không biết cậu ấy đã kết hôn. Cậu ấy kín tiếng quá, chẳng mời bạn bè gì cả.”
Những dòng tin nhắn ngắn gọn, lịch sự nhưng lại khiến Xuân Vũ cảm thấy có chút gợn trong lòng. Một người bạn ở Anh mà không biết anh kết hôn? Trong khi đám cưới vừa tổ chức ở Anh?
Tối hôm đó, khi Lý Thước trở về, Xuân Vũ không nhịn được mà đem chuyện này ra hỏi. Cô đưa điện thoại cho anh xem đoạn chat, giọng điệu có chút hờn dỗi:
“Ông xã, bạn của anh này. Sao bạn bè anh lại không biết chúng ta đã kết hôn vậy? Chẳng lẽ anh không công khai em sao?”
Lý Thước cầm điện thoại, ánh mắt lướt qua cái tên Đỗ Ngọc Thơ, con ngươi đen láy khẽ co lại, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nụ cười thản nhiên như thường lệ. Anh vứt điện thoại sang một bên, kéo Xuân Vũ vào lòng, hôn lên trán cô:
“Làm gì có chuyện đó. Cô ấy chỉ là một người bạn xã giao bình thường thôi, lâu lắm rồi anh không liên lạc. Đám cưới chúng ta tổ chức ấm cúng, chỉ mời người thân thiết, cô ấy không biết là phải rồi.”
“Thật không?” Xuân Vũ nghi hoặc nhìn anh, trực giác phụ nữ mách bảo cô có điều gì đó không đúng.
“Thật mà,” Lý Thước véo nhẹ mũi cô, cười sủng nịnh, “Em đang nghĩ đi đâu thế? Sợ anh có quỹ đen hay người tình bên ngoài à? Anh nghèo thế này, tiền lương đưa hết cho em, thời gian cũng dành hết cho em, lấy đâu ra mà nuôi người khác?”
“Nhưng tại sao cô ấy lại có WeChat của em?” Xuân Vũ vẫn không buông tha.
“Chắc là thấy ảnh anh đăng trên Moments nên tò mò tìm thôi. Em đừng để ý, người không quan trọng mà.” Lý Thước nói dối không chớp mắt, thái độ tự nhiên đến mức Xuân Vũ bắt đầu thấy mình đa nghi quá mức.
Anh luồn tay vào áo cô, xoa nhẹ chiếc bụng đã hơi nhô lên, đánh lạc hướng: “Hôm nay con có ngoan không? Có hành mẹ nữa không?”
Sự dịu dàng của anh nhanh chóng làm tan biến những nghi ngờ trong lòng Xuân Vũ. Cô tựa vào ngực anh, thở dài: “Vẫn nôn lắm anh ạ. Em mệt quá.”
Lý Thước hôn lên tóc cô, ánh mắt nhìn vào khoảng không phía trước trở nên lạnh lẽo và tàn nhẫn, hoàn toàn trái ngược với cử chỉ âu yếm anh đang dành cho vợ. Đỗ Ngọc Thơ, cô ta dám chủ động tìm đến Xuân Vũ? Xem ra cô ta đang muốn khiêu chiến giới hạn của anh.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận