Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cơn ốm nghén của Xuân Vũ kéo dài đằng đẵng suốt ba tháng trời, hành hạ cô đến mức “thừa sống thiếu chết”. Trong suốt thời gian đó, vì lo cho sức khỏe của vợ và con, Lý Thước buộc phải “ăn chay”. Anh nhẫn nhịn dục vọng, đêm nào cũng chỉ ôm cô ngủ, thỉnh thoảng lén lút vào nhà vệ sinh tự giải quyết.
Đến tháng thứ năm của thai kỳ, cơn nghén cuối cùng cũng chấm dứt. Sức khỏe Xuân Vũ hồi phục nhanh chóng, cô bắt đầu ăn uống ngon miệng trở lại, da dẻ hồng hào, cơ thể cũng trở nên đầy đặn, quyến rũ hơn.
Hai người chuyển đến căn hộ nhỏ 48m2 mà Lý Thước đã thuê. Dù không gian chật hẹp hơn căn hộ cao cấp trước kia, nhưng sự ấm cúng và cảm giác “nhà của mình” khiến Xuân Vũ rất hạnh phúc. Mọi thứ được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Điều bất tiện duy nhất có lẽ là phòng ngủ quá gần phòng khách, cách âm cũng không tốt lắm.
Một buổi tối, Xuân Vũ đang nằm trên giường xem TV, chiếc váy ngủ lụa mỏng manh trễ nải để lộ bờ vai và phần ngực đầy đặn. Lý Thước nằm bên cạnh, tay cầm điện thoại nhưng mắt thì dán chặt vào cơ thể vợ.
Anh vứt điện thoại xuống, xoay người, một bàn tay to lớn luồn vào trong váy ngủ, bao trọn lấy một bên bầu ngực căng tròn của cô.
“Ưm…” Xuân Vũ giật mình, quay sang nhìn anh, “Anh làm gì vậy?”
“Hình như to hơn rồi phải không?” Giọng Lý Thước khàn khàn, ngón tay anh bóp nhẹ, cảm nhận sự đàn hồi mềm mại đến mê người. “Một tay anh cầm không hết này.”
Xuân Vũ đỏ mặt, đánh nhẹ vào tay anh: “Ngay từ đầu anh đã cầm không hết rồi mà! Đồ tham lam.”
Lý Thước cười tà, cúi xuống hôn lên cổ cô, rồi trượt dần xuống rãnh ngực sâu hun hút. Anh dùng răng cắn nhẹ vào viền áo, kéo nó xuống, để lộ hai nụ hồng đã sẫm màu và to hơn hẳn so với trước kia vì sự thay đổi nội tiết tố thai kỳ.
“Đẹp quá…” Anh thì thầm, ánh mắt rực lửa. Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên nhũ hoa, dùng lưỡi liếm láp xung quanh quầng vú rộng, rồi mút mạnh vào.
Cảm giác tê dại lan tỏa từ đầu ngực chạy dọc xuống bụng dưới khiến Xuân Vũ cong người lên. Bàn tay anh không ngừng nhào nặn bên ngực còn lại, vừa mạnh bạo vừa kích thích.
“Ưm… anh…” Cô rên rỉ, luồn tay vào tóc anh, vừa muốn đẩy ra vừa muốn kéo vào.
Lý Thước nhả ra, nhìn nhũ hoa ướt át, dựng đứng lên vì kích thích. Anh hỏi với vẻ mặt nghiêm túc giả tạo: “Sao lại chưa có sữa nhỉ? Em mang thai 5 tháng rồi mà.”
Xuân Vũ tức giận vớ cái gối đập vào mặt anh: “Anh điên à! Mới 5 tháng làm sao có sữa được! Phải sinh xong mới có chứ!”
Lý Thước bắt lấy cái gối, ném sang một bên, đè cả người lên cô. Anh cười xấu xa: “Thế à? Anh tưởng phải massage, kích thích thì mới có sớm chứ. Để anh giúp em kiểm tra kỹ hơn nhé.”
Nói rồi, anh lại cúi xuống, lần này mút mạnh hơn, lưỡi đảo liên tục quanh đầu ti, tay kia thì lần mò xuống dưới lớp váy, tiến vào vùng cấm địa đã lâu không được thăm viếng.
Xuân Vũ hoảng hốt: “A… coi chừng em bé! Anh đừng đè lên bụng em.”
“Anh biết mà, anh sẽ cẩn thận.” Lý Thước chống tay để giảm trọng lượng, nhưng phần dưới cơ thể anh thì ép sát vào đùi cô. Côn thịt cứng ngắc cọ xát qua lớp vải mỏng, nóng hổi và đầy đe dọa.
Anh hôn lên vành tai nhạy cảm của cô, thì thầm những lời hư hỏng: “Bà xã, chúng ta lâu lắm rồi không làm. Anh sắp nổ tung rồi. Em có nhớ anh không?”
Xuân Vũ cắn môi. Thật ra cô cũng nhớ. Hormone thai kỳ khiến nhu cầu sinh lý của cô tăng cao, lại thêm việc bị cấm dục 3 tháng qua, cơ thể cô nhạy cảm hơn bao giờ hết. Chỉ cần anh chạm nhẹ, “cô bé” bên dưới đã bắt đầu rỉ nước.
“Nhưng… bác sĩ bảo…” Cô ngập ngừng.
“Bác sĩ bảo qua 3 tháng đầu là ổn định rồi. Giờ em 5 tháng rồi, an toàn tuyệt đối. Anh sẽ nhẹ nhàng mà, tin anh đi.”
Lý Thước vừa nói vừa dùng ngón tay tách hai mép lồn ẩm ướt, trượt vào trong. Khe thịt chật hẹp, ấm nóng và ướt đẫm dịch nhờn lập tức mút chặt lấy ngón tay anh.
“Chặt quá… ướt quá…” Anh rên rỉ vào tai cô, ngón tay ra vào nhịp nhàng, khuấy đảo bên trong.
Xuân Vũ không chịu nổi nữa, rên lên thành tiếng: “A… Lý Thước… ưm…”
Lý Thước nhanh chóng cởi bỏ quần lót của cô, rồi tự cởi quần mình. Anh nâng hông cô lên, đặt một chiếc gối dưới mông để tư thế thuận lợi hơn. Côn thịt to lớn, gân guốc từ từ tách mở lối vào, chậm rãi tiến vào bên trong.
Cảm giác bị lấp đầy sau một thời gian dài khiến Xuân Vũ vừa đau vừa sướng. Cô ôm chặt lấy vai anh, móng tay bấu vào da thịt anh. Lý Thước di chuyển chậm rãi, từ tốn, tận hưởng sự co bóp tuyệt vời của âm đạo người vợ đang mang thai.
“Thoải mái không em?” Anh hỏi, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Ưm… sâu quá… nhẹ thôi anh…” Xuân Vũ nức nở.
Cả căn phòng nhỏ tràn ngập tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm và mùi hương của tình dục nồng nàn. Đêm đó, họ hòa làm một, vừa thận trọng vừa cuồng nhiệt, đánh dấu sự trở lại của những cuộc hoan lạc sau chuỗi ngày kiêng khem khổ sở.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận