Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng chuông điện thoại réo vang phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Lý Thước nhìn cái tên hiện trên màn hình: “Mẹ kế Quan Tú Na”. Anh cười khẩy, bắt máy.
“Lý Thước, ngày mai là sinh nhật 60 tuổi của ba con. Ông ấy muốn con về Hồng Kông tham dự. Con có về không?” Giọng bà ta ngọt ngào, giả tạo như mọi khi.
Lý Thước dụi tắt điếu thuốc, giọng điệu bình thản đến lạ lùng: “Đương nhiên rồi, mẹ nhỏ. Con sẽ về.”
“Tốt quá, cả nhà đợi con.” Bà ta cúp máy vội vàng, như thể sợ nói chuyện với anh thêm một giây nào nữa.
Ngày hôm sau, Lý Thước bay về Hồng Kông. Biệt thự nhà họ Lý nằm trên đỉnh núi Thái Bình, lộng lẫy và xa hoa bậc nhất. Khách khứa ra vào tấp nập, toàn những nhân vật tai to mặt lớn trong giới kinh doanh.
Lý Thước bước vào, vẻ ngoài lạnh lùng, khí chất cao ngạo khiến không ít người phải ngoái nhìn. Anh đi tới bàn tiệc chính, nơi Lý Liên Thắng và Quan Tú Na đang ngồi.
“Ba, mẹ nhỏ, chúc mừng sinh nhật.” Anh nói, giọng điệu không chút cảm xúc.
Lý Liên Thắng chỉ gật đầu hờ hững, ánh mắt nhìn đứa con trai này đầy sự chán ghét và đề phòng. Còn Quan Tú Na thì đon đả đứng dậy: “A Thước về rồi đấy à, mau ngồi xuống đi con.”
“Không còn chỗ đâu mẹ.” Lý Mẫn Hi – cô em gái cùng cha khác mẹ lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh thường.
Quan Tú Na giả vờ khó xử: “Ôi chết, mẹ sơ ý quá. Để mẹ bảo người lấy thêm ghế…”
Lý Thước nhìn màn kịch gia đình hạnh phúc giả tạo này mà buồn nôn. Anh chưa kịp nói gì thì Đỗ Ngọc Thơ từ bàn bên cạnh đứng lên, đi tới khoác tay anh:
“Không cần đâu dì, vợ chồng con ngồi bàn bên cạnh là được rồi.”
Cô ta mặc một chiếc đầm dạ hội màu đỏ rực, trang điểm sắc sảo, xinh đẹp và quyền lực. Cô ta mỉm cười với mọi người, diễn vai người vợ hiền thục hoàn hảo.
Bữa tiệc diễn ra tẻ nhạt với những lời chúc tụng sáo rỗng. Lý Thước ngồi đó, uống rượu, ánh mắt lạnh lẽo quan sát tất cả. Anh thấy ghê tởm nơi này, ghê tởm những con người này.
Sau bữa tiệc, Lý Thước về phòng riêng của mình tại biệt thự. Đỗ Ngọc Thơ cũng đi theo vào, đóng cửa lại.
Cô ta dựa lưng vào bàn trang điểm, khoanh tay trước ngực, nhìn anh khiêu khích: “Ba tôi biết chuyện anh nuôi “kim ốc tàng kiều” ở Thẩm Quyến rồi đấy. Nhưng chuyện đứa con hoang kia thì tôi đã giấu đi giúp anh.”
Lý Thước đứng bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn tối om. Anh quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng nói kiên quyết:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Đỗ Ngọc Thơ sững sờ, rồi bật cười lớn như nghe một câu chuyện hài: “Anh điên rồi à? Anh định từ bỏ kế hoạch trả thù? Định dâng hết tài sản mẹ anh để lại cho kẻ thù sao? Chỉ vì một con đàn bà nhà quê?”
“Tôi không cần tài sản của Lý gia nữa. Tôi chỉ muốn tự do.” Lý Thước nói, ánh mắt kiên định.
“Tự do?” Đỗ Ngọc Thơ bước tới gần anh, ánh mắt sắc lẹm. “Anh nghĩ anh thoát được sao? Hai nhà chúng ta đã buộc chặt vào nhau vì lợi ích. Ly hôn? Anh mơ đi.”
Lý Thước nhìn cô ta, không chút sợ hãi. Anh bước tới, ghé sát mặt cô ta, thì thầm: “Cô cũng đừng quên, em trai cô sắp 10 tuổi rồi. Lão già Đỗ Triệu vẫn chưa chịu giao quyền thừa kế cho cô đâu. Cô không sợ làm áo cưới cho thằng nhóc đó sao?”
Sắc mặt Đỗ Ngọc Thơ biến đổi. Đó là điểm yếu chí mạng của cô ta.
“Mấy ngày nữa, cô hãy đến Thẩm Quyến gặp Xuân Vũ đi.” Lý Thước đột ngột nói.
“Gặp cô ta làm gì? Để đánh ghen à?” Đỗ Ngọc Thơ cười khẩy.
Lý Thước đi lướt qua cô ta, ngồi xuống ghế sofa, bắt chéo chân, phong thái ngạo nghễ: “Hợp tác. Cô nói cho cô ấy biết sự thật, dọa cô ấy một chút, để cô ấy biết rằng rời xa tôi thì cô ấy và đứa con sẽ không có kết cục tốt đẹp. Tôi cần cô làm vai phản diện.”
“Anh… anh định lợi dụng tôi để ép cô ta quay lại?” Đỗ Ngọc Thơ kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt. Cô ta luôn biết anh tàn nhẫn, nhưng không ngờ anh lại mưu mô và hiểu lòng người đến thế.
“Cô cũng muốn giữ vững vị trí Lý phu nhân mà, phải không? Chúng ta mỗi người một mục đích. Giúp tôi giữ cô ấy, tôi sẽ giúp cô đối phó với em trai cô.”
Đỗ Ngọc Thơ im lặng một lúc lâu, rồi nở một nụ cười quyến rũ: “Lý Thước, anh đúng là một con quỷ đội lốt người. Được thôi, giao dịch thành công.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận