Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, Xuân Vũ thức dậy muộn vì đêm qua mất ngủ lo lắng. Cô vội vàng đưa con đi học rồi chen chúc trên tàu điện ngầm đến công ty.
Toa tàu chật cứng người vào giờ cao điểm. Xuân Vũ bị dồn vào một góc, tay bám chặt lấy thanh vịn. Bên cạnh cô, hai nữ sinh trung học đang thì thầm to nhỏ, nhưng đủ để cô nghe thấy.
“Cậu xem tin tức chưa? Sợ quá, một chiếc máy bay của Air France bay từ Paris về Trung Quốc vừa mất tích đấy!”
“Cái gì? Mất tích á? Giống vụ MH370 ngày xưa á?”
“Ừ, nghe đồn là rơi xuống biển rồi. Mà kinh khủng hơn là, tin đồn nói trên chuyến bay đó có con trai và con dâu của ông chủ tập đoàn Liren! Lên top 1 hot search rồi kìa! Dân mạng đang bảo đây là quả báo vì vụ mỹ phẩm rởm đấy.”
“Eo ôi, trùng hợp thế á? Thế thì chết chắc rồi còn gì. Đáng đời bọn gian thương!”
“Con trai và con dâu ông chủ Liren…”
Cụm từ ấy như sét đánh ngang tai Xuân Vũ. Điện thoại trên tay cô rơi xuống sàn tàu cạch một tiếng. Cô không quan tâm đến ánh mắt khó chịu của những người xung quanh, run rẩy nhặt điện thoại lên, mở mạng.
Tin tức đập vào mắt cô đỏ lòm: “Máy bay AFxxx mất tích bí ẩn. Nghi vấn vợ chồng thiếu gia Lý Thước – Đỗ Ngọc Thơ có mặt trên chuyến bay định mệnh.”
Bức ảnh chụp lén ở sân bay tuy bị làm mờ, nhưng dáng người cao lớn, phong thái lạnh lùng kia… chính là anh. Là Lý Thước!
Trái tim Xuân Vũ như ngừng đập. Tai cô ù đi, mọi âm thanh xung quanh trở nên xa xăm. Không thể nào… Không thể nào là sự thật!
Cô lao vào công ty như người mất hồn. Đồng nghiệp xung quanh bàn tán xôn xao, ai cũng hả hê trước tin dữ của “bọn nhà giàu thất đức”.
“Xuân Vũ, cô sao thế? Mặt mũi trắng bệch ra kìa,” Trưởng phòng đi qua, thấy cô ngồi thẫn thờ trước máy tính bèn hỏi.
“Xuân Vũ! Viết ngay bài về vụ máy bay rơi đi! Nhớ lồng ghép thuyết âm mưu quả báo vào, đang hot lắm!”
Xuân Vũ không nghe thấy gì. Cô điên cuồng tìm kiếm thông tin. Danh sách hành khách chưa được công bố chính thức, nhưng mọi nguồn tin vỉa hè đều khẳng định Lý Thước đã lên chuyến bay đó.
Nước mắt cô trào ra, rơi lã chã xuống bàn phím. Cô run rẩy bấm số điện thoại của anh.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Giọng nói vô cảm của tổng đài như bản án tử hình. Cô gọi Zalo, gọi WeChat, gửi tin nhắn thoại… tất cả đều chìm vào im lặng.
Cô gọi cho chị Triệu – đồng nghiệp cũ từng làm ở Liren.
“Chị Triệu… chị có biết tin gì về giám đốc Đỗ không?”
Đầu dây bên kia thở dài sườn sượt: “Có em ạ. Bên này đang loạn hết cả lên. Nghe nói thư ký xác nhận giám đốc Đỗ và chồng đã ra sân bay hôm qua… Haiz, hồng nhan bạc mệnh, mới trẻ thế mà…”
Điện thoại trượt khỏi tay Xuân Vũ. Cô gục đầu xuống bàn, khóc nấc lên thành tiếng.
Anh lừa cô, anh làm cô đau khổ, cô hận anh… Nhưng cô chưa bao giờ mong anh chết! Anh là cha của con cô, là người đàn ông đầu tiên và duy nhất của cô. Nếu anh chết rồi, cô và Tiểu Duệ phải làm sao?
Tiếng khóc xé lòng của cô khiến cả văn phòng im bặt. Mọi người xúm lại hỏi han. Xuân Vũ không thể giải thích, chỉ xin nghỉ phép rồi chạy ào ra ngoài.
Cô đến trường đón con về sớm. Nhìn Tiểu Duệ ngây thơ cười nói, lòng cô đau như cắt.
“Mẹ ơi, hôm nay mẹ đón con sớm thế? Ba đâu rồi mẹ?”
Xuân Vũ ngồi thụp xuống đường, ôm chặt lấy con, nước mắt giàn giụa: “Tiểu Duệ… nếu ba không còn nữa… con có buồn không?”
“Ba đi đâu ạ? Con nhớ ba… con muốn ba mua siêu nhân…”
“Được rồi… chúng ta về nhà đợi ba…” Xuân Vũ gượng cười, nụ cười méo mó trong nước mắt.
Về đến căn hộ trống trải, cô dỗ con ngủ rồi ngồi thu lu trên ghế sofa, nhìn chằm chằm ra cửa, hy vọng một phép màu. Trời tối dần, căn phòng chìm vào bóng đêm tịch mịch.
Ding dong!
Tiếng chuông cửa vang lên xé toạc màn đêm yên tĩnh. Xuân Vũ giật bắn mình, tim đập thình thịch. Cô lao ra cửa, tay run rẩy mở khóa.
Cánh cửa bật mở.
Đứng trước mặt cô là một bóng người cao lớn, quen thuộc, nhưng có phần xộc xệch, mệt mỏi. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô chằm chằm, chứa đựng ngàn vạn cảm xúc hỗn độn: sợ hãi, nhớ nhung, và cả dục vọng điên cuồng.
“Lý Thước…” Xuân Vũ thốt lên, nước mắt vỡ òa.
Cô đưa tay ra định chạm vào anh để xác nhận đây không phải là ảo giác. Nhưng bàn tay cô chưa kịp chạm tới, Lý Thước đã lao vào như một con thú bị thương.
Anh đẩy mạnh cô vào nhà, đóng sầm cửa lại. Cả thân hình to lớn ép chặt cô vào bức tường lạnh lẽo ở huyền quan.
“Ưm…”
Anh chiếm lấy môi cô, hôn ngấu nghiến, thô bạo. Nụ hôn mang vị mặn của nước mắt và vị tanh nồng của sự tuyệt vọng. Anh giữ chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, cơ thể ép sát đến mức không còn một khe hở.
“Anh về rồi… anh về rồi đây…” Anh thì thầm vào miệng cô giữa những nụ hôn cuồng loạn, như để khẳng định sự tồn tại của mình, như để xua đi nỗi sợ hãi cái chết vừa lướt qua.
Bàn tay anh xé toạc chiếc váy ngủ mỏng manh của cô. Tiếng vải rách xoạt vang lên chói tai. Bộ ngực trắng ngần nảy ra, phập phồng kịch liệt. Lý Thước cúi xuống, vùi mặt vào đó, cắn mút điên cuồng như muốn để lại dấu ấn vĩnh viễn trên cơ thể cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận