Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh… anh làm gì vậy? Lý Thước!” Xuân Vũ hoảng loạn, cố gắng vùng vẫy trong gọng kìm của anh. Sự xuất hiện đột ngột và hành động thô bạo của anh khiến cô vừa mừng vừa sợ.
Nhưng Lý Thước như không nghe thấy gì. Cơn sốc khi đối diện với cái chết hụt, nỗi sợ hãi mất đi tất cả đã biến thành ngọn lửa dục vọng thiêu đốt lý trí anh. Anh cần cô, cần cảm nhận sự ấm áp, sự sống từ cơ thể cô để biết mình vẫn đang tồn tại.
Anh kéo mạnh chiếc quần lót của cô xuống, ném sang một bên. Một chân anh chen vào giữa hai chân cô, tách rộng ra. Không màn dạo đầu, không vuốt ve, anh lôi “cự vật” đang cương cứng đau đớn ra, thúc mạnh một cái vào nơi tư mật của cô.
“A!” Xuân Vũ hét lên đau đớn. Ba năm xa cách, cộng thêm sự khô khốc vì sợ hãi, “cô bé” của cô thắt chặt lại, từ chối sự xâm nhập thô bạo này. Cảm giác như bị xé rách khiến cô tỉnh táo lại.
“Đau… Lý Thước… dừng lại…” Cô khóc nấc lên, móng tay cào vào lưng anh.
Lý Thước dừng lại một chút, thở hổn hển. Anh nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của cô, sự điên cuồng trong mắt dịu đi đôi chút, thay vào đó là nỗi đau khổ tột cùng.
“Xuân Vũ… cho anh vào đi… cho anh cảm nhận em đi…” Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn như tiếng gầm của con thú bị thương. “Em không biết đâu… lúc nghe tin máy bay mất tích, anh đã sợ thế nào… Anh sợ anh chết rồi, sẽ không bao giờ được gặp em và con nữa…”
“Đừng nói nữa…” Xuân Vũ òa khóc, vòng tay ôm lấy cổ anh. Cô hiểu nỗi sợ hãi đó. Chính cô cũng vừa trải qua địa ngục trần gian khi nghĩ anh đã chết.
Sự mềm lòng của cô khiến cơ thể cũng thả lỏng theo. Lý Thước cảm nhận được sự chấp nhận, anh cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt mặn chát của cô, thì thầm: “Anh xin lỗi… anh xin lỗi…”
Anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi nhưng kiên quyết, từng chút một tách mở lối vào chật hẹp. Dịch nhờn bắt đầu tiết ra từ sự ma sát, bôi trơn cho hành trình của anh.
Khi đã tiến vào sâu tận cùng, chạm tới cổ tử cung mềm mại, Lý Thước thở hắt ra một hơi thỏa mãn. Cảm giác được bao bọc, được siết chặt bởi người phụ nữ mình yêu khiến tâm hồn anh dần bình ổn lại.
Anh bắt đầu luật động. Những cú thúc mạnh mẽ, sâu lút cán ép chặt Xuân Vũ vào tường. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên trong không gian tĩnh lặng.
“Ưm… a… sâu quá…” Xuân Vũ rên rỉ, đầu ngả ra sau, chịu đựng sự xâm chiếm mãnh liệt của anh.
Lý Thước hôn lên cổ, lên ngực cô, để lại những dấu hôn đỏ chót. Anh vừa làm vừa lẩm bẩm những lời yêu thương, những lời sám hối và cả những lời dâm dục kích thích:
“Bảo bối… em chặt quá… hút anh chặt quá…”
“Anh yêu em… anh chỉ muốn chết trong em thôi…”
“Có sướng không? Nói anh nghe, có nhớ anh không?”
Xuân Vũ bị anh dẫn dắt vào cơn mê tình ái. Nỗi đau ban đầu biến mất, thay vào đó là khoái cảm tê dại lan tỏa khắp tứ chi. Cô kẹp chặt chân vào eo anh, rên rỉ đáp lại: “Nhớ… em nhớ anh… Lý Thước…”
Câu trả lời của cô như liều thuốc kích thích cực mạnh. Lý Thước gầm lên, tăng tốc độ va chạm. Anh nâng hông cô lên cao, đâm sâu vào điểm G nhạy cảm, khiến cô co giật liên hồi, dịch thủy tuôn ra ướt đẫm cả hạ bộ hai người.
Sau hai lần xuất tinh vào sâu bên trong cô, Lý Thước mới chịu dừng lại. Anh kiệt sức, gục đầu vào vai cô thở dốc, nhưng phần dưới vẫn không chịu rút ra, như muốn gắn liền với cô mãi mãi.
Sợ đánh thức Tiểu Duệ trong phòng ngủ, Lý Thước bế Xuân Vũ ra ghế sofa. Chiếc ghế chật hẹp khiến hai người phải nằm nghiêng, ôm chặt lấy nhau.
Xuân Vũ nằm gọn trong lòng anh, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trên ngực anh. Cô vẫn chưa hết bàng hoàng.
“Tại sao anh lại ở đây? Không phải anh…?”
Lý Thước hôn lên tóc cô, siết chặt vòng tay: “Anh bị gọi lại họp đột xuất vào phút chót nên lỡ chuyến bay. Nếu không có cuộc họp đó, có lẽ bây giờ anh đang nằm dưới đáy biển rồi.”
Xuân Vũ rùng mình, ôm anh chặt hơn. “May quá… cảm ơn trời phật…”
Họ nằm đó, tận hưởng sự im lặng bình yên sau cơn bão tố. Cảm giác da thịt kề cận, nhịp tim hòa quyện vào nhau khiến mọi hận thù, mọi khoảng cách trong ba năm qua dường như tan biến. Chỉ còn lại tình yêu và sự biết ơn vì còn được sống, còn được ở bên nhau.
Đêm đó, họ ngủ trên sofa, trong tư thế quấn quýt không rời, như hai kẻ sống sót sau thảm họa tìm thấy nhau.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận