Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đồ dâm đãng… mới thế này đã ướt rồi sao?”
Lục Thời Gia ngẩng lên, nhìn vào khuôn mặt đê mê của cô, buông lời nhục mạ đầy kích tình. Anh luồn tay xuống dưới vạt áo, chạm vào chiếc quần lót lụa mỏng manh của cô (thứ duy nhất cô mặc bên trong chiếc áo sơ mi).
Nó đã ướt sũng.
“Muốn anh trai chơi em phải không?”
“Vâng… muốn… muốn anh chơi nát em…” Thời An nức nở, lý trí đã bay biến sạch sẽ, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy.
Lục Thời Gia cười khẩy. Anh không cởi quần lót của cô ra, mà kéo nó sang một bên, để lộ khe suối đang chảy nước róc rách. Anh banh rộng hai chân cô ra hết cỡ, gác lên vai mình.
Tư thế này khiến hoa huyệt của cô phơi bày trọn vẹn trước mắt anh ngay dưới ánh đèn văn phòng sáng trưng.
“Nhìn đi. Nhìn xem em dâm dục thế nào.”
Anh không dùng tay, mà cúi đầu xuống, áp miệng vào nơi đó.
“Áaaaaa!”
Thời An hét lên, tay bám chặt vào mép bàn, cả người giật nảy lên. Lưỡi của Lục Thời Gia như một mũi khoan, khoan thẳng vào bên trong cô. Anh liếm láp, mút mát, chọc ngoáy với tốc độ chóng mặt. Tiếng nước lép nhép vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.
“Sướng không? Hả? Nói cho anh nghe!”
Anh vừa liếm vừa ngẩng lên hỏi, nước dãi và dâm dịch dính đầy quanh miệng, trông vừa tà ác vừa quyến rũ.
“Sướng… sướng lắm… anh ơi… em chết mất…”
Lục Thời Gia đứng thẳng dậy, nhanh chóng cởi thắt lưng, kéo khóa quần xuống. Cự vật thô to, tím ngắt bật ra, đập nhẹ vào bụng dưới của anh bộp bộp.
Anh không dạo đầu thêm nữa. Anh nâng hông cô lên, nhắm thẳng “cậu nhỏ” vào lối vào ướt át, rồi thúc mạnh một cái lút cán.
Phập!
“Ưaaaaa!”
Thời An cong người như con tôm, miệng há hốc không thốt nên lời vì quá đầy, quá sâu. Cả chiều dài và chiều rộng của anh lấp đầy mọi ngóc ngách trong cô, nong rộng vách thịt non nớt đến cực hạn.
Lục Thời Gia gầm gừ, bắt đầu dập mạnh. Bàn làm việc rung lên bần bật theo nhịp điệu của hai người. Những tập hồ sơ còn sót lại rơi lả tả xuống sàn.
“Kẹp chặt vào! Mút anh đi! Đúng rồi, con đĩ nhỏ của anh…”
Anh vừa dập vừa chửi thề, tay bóp chặt hai bầu ngực cô, để lại những dấu tay đỏ chót trên làn da trắng tuyết. Thời An bị anh làm cho điên đảo, đầu óc quay cuồng, chỉ biết rên rỉ và lắc lư theo từng cú thúc như búa tạ của anh.
“Anh trai… sâu quá… đụng đến tử cung rồi… a… a…”
“Anh muốn bắn vào trong tử cung em! Muốn làm em có thai!”
Tốc độ của Lục Thời Gia nhanh đến mức Thời An không kịp thở. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch bạch vang lên liên hồi như pháo nổ.
Sau hàng trăm cú thúc điên cuồng, cả hai cùng hét lên và đạt cực khoái. Lục Thời Gia siết chặt eo cô, ấn sâu vào tận cùng, trút hết mọi tinh hoa vào cơ thể cô gái nhỏ.
Thời An mềm nhũn, nằm vật ra bàn, thở dốc. Lục Thời Gia cúi xuống, ôm lấy cô, hôn lên đôi môi sưng đỏ, rồi thì thầm vào tai cô:
“Em là của anh. Đừng hòng chạy thoát.”
Bên ngoài cửa sổ kính, ánh đèn thành phố lấp lánh như ngàn vì sao, chứng kiến cuộc hoan ái đầy tội lỗi nhưng cũng đầy tình yêu cuồng nhiệt của hai kẻ yêu nhau đến điên dại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận