Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bóng Tối Phủ Xuống Đôi Mắt Trẻ Thơ
Bảy năm sau.
Cuối tuần, bầu trời ngoại ô xám xịt, nặng nề như sắp sập xuống. Diêu Đinh xách túi bánh mì và sữa bò mới mua, đi bộ về khu nhà trọ tồi tàn. Gió lạnh luồn qua lớp áo khoác mỏng manh, cứa vào da thịt cô những vết cắt vô hình.
Cô dừng lại trước cửa nhà dì Tần, người hàng xóm mù lòa tốt bụng, gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ bong tróc.
“Dì Tần ơi, con là Đinh Đinh đây.”
Bên trong vọng ra tiếng dép lẹt xẹt, rồi tiếng bước chân chạy lon ton của trẻ con. Là Đồng Đồng. Thằng bé chắc chắn đang háo hức ra mở cửa cho cô.
“Cạch.” Tiếng chốt cửa được mở ra.
Nhưng ngay sau đó là một tiếng động lạ. Rầm!
Đồng Đồng ngã sóng soài trên sàn nhà. Diêu Đinh giật mình, vội vàng đẩy cửa bước vào. Thằng bé đang lồm cồm bò dậy, hai tay quơ quào trong không trung một cách hoảng loạn, đôi mắt mở to nhưng vô hồn, không có tiêu cự.
“Chị Đinh Đinh…?” Giọng thằng bé run rẩy, đầy sợ hãi.
Diêu Đinh quăng túi đồ xuống đất, lao tới ôm lấy thằng bé: “Đồng Đồng, em sao vậy? Có đau không?”
Đồng Đồng bám chặt lấy cánh tay cô, móng tay bấu vào da thịt cô đau nhói: “Chị Đinh Đinh… sao tự nhiên tối om thế này? Em… em không nhìn thấy gì cả! Chị bật đèn lên đi! Bật đèn lên đi chị!”
Phía sau, tiếng gậy dò đường của dì Tần rơi xuống đất khô khốc. Bà đứng chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu.
Một nỗi kinh hoàng lạnh toát chạy dọc sống lưng Diêu Đinh. Cô run rẩy đưa tay quơ quơ trước mặt Đồng Đồng. Thằng bé không hề chớp mắt.
Không thể nào. Không thể nào!

Bệnh viện sặc mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Diêu Đinh bế thốc Đồng Đồng chạy như điên vào sảnh cấp cứu, dì Tần bám chặt vào vạt áo cô, vừa chạy vừa khóc nấc lên.
“Bác sĩ! Làm ơn! Cứu đứa bé! Nó không nhìn thấy gì nữa!”
Tiếng hét của cô xé toạc không gian ồn ào của bệnh viện. Mồ hôi ướt đẫm trán, tóc bết vào mặt, cô trông hoảng loạn và tuyệt vọng cùng cực.
Bác sĩ Trương nhận ra cô, vội vàng chạy tới: “Diêu Đinh? Chuyện gì vậy?”
“Bác sĩ Trương, Đồng Đồng… thằng bé đột nhiên bị mù! Tối qua nó vẫn còn bình thường mà!” Diêu Đinh túm lấy áo bác sĩ, giọng lạc đi.
Sau hàng giờ đồng hồ chờ đợi trong sự tra tấn tinh thần, cánh cửa phòng khám mở ra. Diêu Đinh bật dậy, lao tới.
Bác sĩ nhìn cô, ánh mắt ái ngại, thở dài rồi chìa tấm phim X-quang ra:
“Dựa vào kết quả kiểm tra và tiền sử gia đình, chúng tôi e rằng đây là chứng mù lòa di truyền bộc phát sớm.”
Diêu Đinh chết lặng. Tai cô ù đi. “Di truyền? Nhưng… nhưng nó mới 10 tuổi…”
“Thường thì bệnh này phát tác khi trưởng thành, nhưng trường hợp của bé là ngoại lệ hiếm gặp. Cộng với việc bị ngã lúc sáng có thể đã tác động đến dây thần kinh thị giác vốn đã yếu.”
“Có… có chữa được không bác sĩ?” Cô run rẩy hỏi, tia hy vọng mong manh như ngọn đèn trước gió.
“Có thể phẫu thuật ghép giác mạc. Nhưng…” Bác sĩ ngập ngừng, nhìn bộ quần áo cũ kỹ trên người cô: “Chi phí rất cao. Riêng ca phẫu thuật và điều trị hậu phẫu ít nhất cũng phải 100.000 tệ. Đó là chưa kể thời gian chờ đợi giác mạc hiến tặng.”
100.000 tệ.
Con số ấy như một tảng đá khổng lồ rơi xuống, đè nát mọi hy vọng của cô. Với mức lương 1.100 tệ một tháng, cô phải làm việc bao nhiêu năm, bao nhiêu đời mới có đủ số tiền đó?
Cô dựa lưng vào tường, từ từ trượt xuống. Thế giới xung quanh quay cuồng. Không nơi nương tựa. Không người giúp đỡ. Cô chỉ có một mình, trơ trọi giữa cơn bão tố của cuộc đời.
Bên trong phòng bệnh, tiếng Đồng Đồng hỏi ngây thơ vọng ra, xé nát tim cô:
“Chị Đinh Đinh ơi, sau này em sẽ không bao giờ nhìn thấy mặt trời nữa sao?”
Diêu Đinh bịt miệng, ngăn tiếng khóc nức nở trào ra khỏi cổ họng. Cô phải làm sao đây?

Bình luận (0)

Để lại bình luận