Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Địa Ngục Trần Gian
Cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, hay sẽ đánh thức con thú hoang đang ngủ say?
Diêu Đinh lao như bay đến siêu thị. Vừa đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người cô như đông cứng lại.
Cả siêu thị nhỏ bé, ấm cúng giờ đây tan hoang như một bãi chiến trường. Hàng hóa bị hất tung tóe, kệ hàng đổ rạp, những chai lọ vỡ nát vương vãi khắp sàn nhà, nước ngọt, xì dầu chảy lênh láng tạo thành một hỗn hợp dính nhớp, bốc mùi nồng nặc.
Khoảng chục gã đàn ông to con, xăm trổ đầy mình, tay lăm lăm gậy bóng chày và dao găm, đang đứng nghênh ngang giữa đống đổ nát. Khuôn mặt chúng hung tợn, ánh mắt hau háu như bầy sói đói.
Tiểu Nhu co rúm ở góc tường, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy khóc lóc.
“Mày là Diêu Đinh?”
Một gã đàn ông béo mập, mặt đầy thịt mỡ, cổ đeo dây chuyền vàng to như xích chó, bước tới. Hắn dùng lưỡi dao lạnh lẽo vỗ vỗ vào má cô, cười hô hố:
“Chà, nhìn cũng ngon đấy chứ. Mặt hoa da phấn thế này mà đi làm thuê uổng phí. Sao không đi làm đĩ, kiếm tiền nhanh hơn không?”
Cả bọn cười rộ lên, tiếng cười man rợ, dơ bẩn.
Diêu Đinh cố nén nỗi sợ hãi, hít sâu một hơi, che chắn cho Tiểu Nhu phía sau: “Các người muốn gì? Có chuyện gì thì tìm tôi, thả cô ấy ra.”
“Thả? Haha, mày có tư cách gì mà ra điều kiện với tao?” Gã béo nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn. Hắn dí mũi dao vào ngực cô, ấn mạnh xuống lớp áo: “Có người bỏ tiền nhờ bọn tao ‘chăm sóc’ mày kỹ lưỡng một chút. Hôm nay, bọn tao sẽ dạy cho mày biết thế nào là lễ độ.”
Hắn ghé sát mặt vào cô, hơi thở hôi hám phả vào mặt cô: “Nghe nói mày là tình cũ của đại gia nào đó hả? Chắc kỹ năng giường chiếu cũng khá lắm nhỉ? Hay là… mày phục vụ anh em tao một lần, tao sẽ suy nghĩ tha cho cái mạng chó của mày?”
Hắn đưa lưỡi dao lướt xuống cổ cô, rạch nhẹ một đường. Máu tươi rỉ ra, đỏ thẫm trên làn da trắng sứ. Đau rát.
“Đồ khốn nạn!” Tiểu Nhu hét lên, ném một cái cốc vỡ về phía hắn.
Gã béo né được, mắt long lên sòng sọc: “Con đĩ này, mày chán sống rồi! Đập nát cái quán này cho tao! Đánh chết con ranh kia!”
Tiếng gậy bóng chày vụt vào không khí vút vút.
Choang! Rầm!
Kính vỡ loảng xoảng. Bọn chúng như những con thú điên cuồng đập phá mọi thứ trong tầm mắt. Một gã túm lấy tóc Diêu Đinh, giật ngược ra sau, ném cô xuống sàn nhà đầy mảnh sành.
“Á!” Diêu Đinh hét lên đau đớn. Những mảnh thủy tinh găm vào da thịt, máu chảy ướt đẫm lưng áo.
Gã béo lao tới, đè nghiến cô xuống sàn. Hắn ngồi đè lên người cô, trọng lượng cơ thể như muốn nghiền nát xương cốt cô. Hắn bóp chặt cổ cô, bàn tay thô bạo xé toạc cổ áo cô.
“Để tao xem hàng họ thế nào mà làm đại gia mê mệt!”
“Buông ra! Cút đi!” Diêu Đinh giãy giụa điên cuồng, tay cào cấu vào mặt hắn, chân đạp loạn xạ. Nhưng sức cô làm sao chống lại được sức của một gã đàn ông to khỏe.
Không khí ngập tràn mùi máu tanh, mùi mồ hôi chua loét và mùi của sự tuyệt vọng. Tiếng la hét, tiếng chửi rủa, tiếng đồ đạc vỡ nát hòa vào nhau thành một bản giao hưởng của địa ngục.
Diêu Đinh cảm thấy hơi thở của mình cạn dần. Bàn tay gã béo siết chặt lấy cổ họng cô, chặn đứng mọi đường sống. Trước mắt cô tối sầm lại. Chẳng lẽ phải chết ở đây sao? Chết trong sự nhục nhã ê chề này sao?
Không! Cô không cam tâm! Đồng Đồng còn đang chờ cô. Mạnh Phù Sinh… cô còn chưa nói với anh rằng cô yêu anh nhiều như thế nào.
Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt.
Tay Diêu Đinh quờ quạng trên sàn nhà, chạm phải một vật lạnh lẽo, sắc bén. Là con dao gọt hoa quả bị rơi từ quầy thu ngân xuống.
Cô nắm chặt cán dao.
Gã béo đang cười man rợ, chuẩn bị xé nát áo cô.
Diêu Đinh mở trừng mắt, dồn hết chút sức lực cuối cùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận